Bài viết

Anh hùng LLVTND Út Tịch

Tây Ninh03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến những người phụ nữ Nam Bộ trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, tôi luôn nhớ đến Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Út Tịch. Hình ảnh của Bà không chỉ gắn với sự gan dạ trên chiến trường mà còn là hình ảnh của một người mẹ, một người vợ đã vượt qua biết bao gian khổ để cùng quê hương đấu tranh giành độc lập. Càng tìm hiểu về cuộc đời của Bà, tôi càng cảm nhận rõ hơn sức mạnh và nghị lực của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Út Tịch tên thật là Trần Thị Tịch, sinh năm 1931 tại huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, từ nhỏ Bà đã quen với cuộc sống vất vả. Khi đất nước bước vào thời kỳ kháng chiến, Bà tham gia cách mạng và gắn bó với lực lượng du kích địa phương. Những ngày đầu hoạt động, công việc của Bà cũng như nhiều phụ nữ khác là làm giao liên, vận động quần chúng, tiếp tế lương thực và bảo vệ cán bộ. Nhưng khi tình hình chiến sự ngày càng ác liệt, Bà trực tiếp cầm súng chiến đấu cùng đồng đội.

Điều khiến tôi ấn tượng nhất là dù hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, phải chăm lo cho các con nhỏ, Bà vẫn không rời bỏ nhiệm vụ. Trong nhiều câu chuyện được đồng đội kể lại, Út Tịch luôn là người đi đầu trong những nhiệm vụ nguy hiểm. Có những trận càn của địch kéo dài nhiều ngày, Bà cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa tìm cách bảo vệ người dân, giữ vững cơ sở cách mạng. Chính tinh thần ấy đã giúp Bà trở thành chỗ dựa tinh thần của nhiều cán bộ và Nhân dân trong vùng.

Khi đọc về Út Tịch, tôi nhớ đến câu nói rất nổi tiếng của Bà: "Còn cái lai quần cũng đánh." Chỉ một câu nói ngắn nhưng đã thể hiện rõ ý chí quyết tâm của người phụ nữ Nam Bộ trong kháng chiến. Không phải là lời nói để khích lệ người khác, đó là điều Bà đã sống và thực hiện bằng cả cuộc đời mình. Dù trong hoàn cảnh thiếu thốn đến đâu, Bà vẫn giữ vững niềm tin vào thắng lợi của cách mạng.

Năm 1968, trong một trận chiến đấu bảo vệ địa phương, Út Tịch đã anh dũng hy sinh. Sự ra đi của Bà để lại niềm tiếc thương lớn đối với đồng đội và người dân. Sau đó, Bà được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng có lẽ, điều khiến nhiều người luôn nhớ đến Út Tịch không chỉ là danh hiệu ấy mà còn là hình ảnh một người phụ nữ bình dị, giàu nghị lực và hết lòng vì quê hương.

Là đoàn viên thanh niên, tôi thấy câu chuyện của Út Tịch giúp mình hiểu rằng lòng yêu nước không phân biệt nam hay nữ, cũng không phụ thuộc vào tuổi tác hay hoàn cảnh. Trong những năm tháng gian khó nhất của dân tộc, rất nhiều người phụ nữ đã âm thầm cống hiến, chấp nhận hy sinh hạnh phúc riêng để góp phần bảo vệ đất nước. Những việc làm ấy xứng đáng được các thế hệ hôm nay trân trọng và ghi nhớ.

Cuộc sống hôm nay đã yên bình hơn rất nhiều, nhưng những phẩm chất của Út Tịch vẫn còn nguyên giá trị. Đó là tinh thần vượt khó, ý chí không lùi bước và trách nhiệm với quê hương. Mỗi người trẻ có thể học từ Bà sự kiên trì trong công việc, sự tận tâm với tập thể và tinh thần sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.

Đọc về cuộc đời của Anh hùng LLVTND Út Tịch, tôi càng thêm tự hào về những người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến. Họ không chỉ là hậu phương vững chắc mà còn là những người trực tiếp chiến đấu, góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc. Hình ảnh của Út Tịch sẽ luôn là nguồn động viên để thế hệ trẻ hôm nay tiếp tục giữ gìn truyền thống yêu nước và sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn