Bài viết

Anh hùng Lộc Văn Trọng – một người con ưu tú của dân tộc Nùng, người đã biến khẩu súng máy trung liên thành nỗi khiếp đảm của lính lê dương Pháp

một nhân vật với biệt danh "Xạ thủ không bao giờ trượt" trên mặt trận Đường số 4 thời kháng chiến chống Pháp. Đó là Anh hùng Lộc Văn Trọng – một người con ưu tú của dân tộc Nùng, người đã biến khẩu súng máy trung liên thành nỗi khiếp đảm của lính lê dương Pháp

Lạng Sơn08/01/2026H.A (Kỳ Lừa)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khúc ca về "Thần tiễn" núi rừng: Anh hùng Lộc Văn Trọng

Đường số 4 vào những năm 1949 - 1950 được mệnh danh là "con đường không vui" của thực dân Pháp, nhưng lại là nơi ghi dấu những chiến công lẫy lừng của quân dân Xứ Lạng. Lộc Văn Trọng, với đôi mắt tinh anh của một người thợ săn vùng cao, đã trở thành biểu tượng của sự thiện xạ và lòng dũng cảm.

1. Đôi mắt hổ trên đỉnh đèo Khách

Lộc Văn Trọng sinh ra tại huyện Cao Lộc, lớn lên giữa đại ngàn nên việc sử dụng súng đối với ông như một bản năng tự nhiên. Khi gia nhập quân đội, ông được giao khẩu trung liên Bren (loại súng máy khá nặng và giật).

Trong văn học, hình ảnh Lộc Văn Trọng hiện lên như một khối đá tảng. Ông có thể nằm bất động hàng giờ đồng hồ dưới cái nắng gay gắt hoặc cơn mưa phùn lạnh giá của biên thùy, chỉ để chờ đợi giây phút đoàn xe quân sự địch lọt vào tầm ngắm. Người ta kể rằng, ông có thể nhìn xuyên qua màn sương mù đặc quánh của Lạng Sơn để nhận diện đâu là xe chở lính, đâu là xe chở đạn.

2. Trận đánh "Quét sạch bóng giặc"

Trận đánh nổi tiếng nhất của ông diễn ra tại khu vực Lũng Phầy. Khi đoàn xe cơ giới của Pháp lọt vào trận địa phục kích, Lộc Văn Trọng được lệnh khai hỏa để khóa đuôi đoàn xe. Thay vì bắn xối xả, ông bắn theo từng điểm xạ cực ngắn nhưng cực kỳ chính xác.

Mỗi loạt đạn của ông vang lên là một hỏa điểm của địch bị dập tắt. Có lúc, khẩu súng máy bị nóng đỏ nòng vì bắn nhiều, ông đã dùng chính nước tiểu của mình để làm mát súng rồi tiếp tục chiến đấu. Khi lính Pháp liều chết xông lên định chiếm vị trí bắn của ông, Lộc Văn Trọng đã đứng thẳng người, tì khẩu súng máy vào vai (một hành động cực kỳ nguy hiểm và khó khăn do sức giật của súng) để quét sạch đội hình đối phương ở cự ly gần.

3. Khí chất của người chiến sĩ Nùng

Không chỉ dũng cảm, Lộc Văn Trọng còn là một người thầy. Ông đã truyền dạy kinh nghiệm bắn súng cho hàng trăm chiến sĩ trẻ, giúp họ hiểu rằng: "Không phải súng to là thắng, mà là lòng người phải tĩnh và mắt phải sáng". Ông luôn tâm niệm, mỗi viên đạn là mồ hôi nước mắt của đồng bào, nên không bao giờ được phép bắn lãng phí.

Ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1955. Trong mắt các đồng đội, ông không chỉ là một xạ thủ, mà là linh hồn của những trận phục kích trên Đường số 4 – nơi mà kẻ thù luôn phải run sợ trước những "phát súng không tên" từ vách đá.

4. Di sản trong lòng đại ngàn

Ngày nay, câu chuyện về Lộc Văn Trọng vẫn là nguồn cảm hứng cho các chiến sĩ biên phòng Lạng Sơn. Ông đại diện cho sự bền bỉ, mưu trí của dân tộc Nùng nói riêng và nhân dân Lạng Sơn nói chung trong công cuộc bảo vệ chủ quyền.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn