Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh Hùng Lực Lượng Vũ Trang (1)

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, dân tộc ta đã xuất hiện biết bao tấm gương anh hùng. Và có một câu nói đã trở thành bất tử, vang vọng khắp các trận địa pháo, thôi thúc hàng triệu người con đất Việt xông lên diệt giặc. Đó là câu nói của Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân: Nguyễn Viết Xuân

Lai Châu06/07/2026Pờ Văn Ái (Chi Đoàn PC11)3 lượt xem0 lượt chia sẻ


Anh Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934, quê ở thôn Lai Xá, xã Kim Chung, huyện Hoài Đức, Hà Nội. Anh nhập ngũ năm 1955 và công tác tại Sư đoàn 367 Phòng không - Không quân.
Đến năm 1964, anh giữ chức vụ Chính trị viên phó Đại đội 3, Tiểu đoàn 77.


Thưa các bạn, ngày 18 tháng 11 năm 1964, bầu trời Sóc Sơn, Hà Nội đỏ lửa. Mỹ đưa máy bay F-105 đến đánh phá miền Bắc lần đầu tiên.

Đại đội của anh Xuân nhận lệnh bảo vệ bầu trời Thủ đô. Trong trận chiến ác liệt, một quả rốc két của địch đã nổ ngay cạnh khẩu đội. Anh Xuân bị thương rất nặng, đứt lìa cánh tay phải, máu chảy đầm đìa.

Lúc đó, các chiến sĩ và y tá chạy đến để sơ cứu và đưa anh ra khỏi trận địa. Nhưng anh đã gạt tay mọi người. Bằng chút sức lực cuối cùng, anh dùng tay trái còn lại chỉ thẳng lên bầu trời, anh đã hét lên một câu mệnh lệnh, cũng là lời di chúc chiến đấu:

[Dừng 1 nhịp, nói to, dõng dạc]
"NHẰM THẲNG QUÂN THÙ! BẮN!"

Nói dứt lời, anh ngã xuống và hy sinh. Ngay sau đó, đơn vị của anh đã bắn rơi một máy bay Mỹ ngay tại trận địa.


Hành động của anh Xuân cho chúng ta thấy 3 điều:
Thứ nhất, đó là lòng yêu nước vô hạn. Anh đã đặt nhiệm vụ tiêu diệt kẻ thù lên trên cả mạng sống của mình.
Thứ hai, đó là ý chí kiên cường, bất khuất. Dù bị thương nặng, anh vẫn làm tròn vai trò của một người chính trị viên: giữ vững tinh thần chiến đấu cho đồng đội.
Và thứ ba, câu nói "Nhằm thẳng quân thù! Bắn!" đã trở thành khẩu hiệu chiến đấu của cả dân tộc ta trong suốt những năm kháng chiến chống Mỹ.


Anh hùng Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh khi mới 30 tuổi. Nhưng tên tuổi và câu nói của anh thì còn sống mãi với thời gian.

Ngày nay, tên anh được đặt cho nhiều trường học, đường phố. Tượng anh với cánh tay giơ cao chỉ thẳng lên trời đã trở thành một tượng đài bất diệt trong lòng dân tộc.

Tấm gương của anh chính là lời nhắc nhở thế hệ trẻ chúng em hôm nay: Phải sống, học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh của cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn