Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng lực lượng vũ trang (11)

Thái Nguyên14/04/2026Ma Thị Ngọc3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Ngọn lửa không tắt trong tim người lính già

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí những con người đã đi qua bom đạn. Với tôi, câu chuyện ấy không nằm trong sách giáo khoa, mà hiện hữu qua lời kể của ông Nguyễn Văn Hòa – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Ông nhập ngũ khi vừa tròn 18 tuổi. Ở cái tuổi mà hôm nay chúng tôi đang ngồi giảng đường đại học, mơ ước về tương lai và nghề nghiệp, thì ông đã khoác lên mình màu áo lính, sẵn sàng rời xa gia đình, quê hương để bước vào chiến trường. Ông kể rằng những năm tháng ở Trường Sơn là chuỗi ngày hành quân gian khổ: thiếu thốn lương thực, sốt rét rừng hoành hành, bom đạn rình rập bất cứ lúc nào. Nhưng điều khiến tôi ấn tượng nhất không phải là sự khắc nghiệt ấy, mà là tinh thần lạc quan của những người lính.

Giữa khói lửa chiến tranh, họ vẫn hát. Những bài ca vang lên át tiếng bom rơi. Họ gọi đó là “liều thuốc tinh thần” để vượt qua sợ hãi. Ông nói: “Sợ chứ, ai mà không sợ. Nhưng nếu mình lùi bước thì quê hương sẽ ra sao?”. Câu nói ấy khiến tôi lặng người.

Thời “hoa lửa” không chỉ là thời của bom đạn, mà còn là thời của lý tưởng. Lý tưởng ấy giản dị nhưng lớn lao: độc lập cho dân tộc, bình yên cho nhân dân. Ông và đồng đội đã sống, chiến đấu và nhiều người đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Có những người ra đi mà chưa một lần kịp nói lời yêu, chưa kịp sống trọn tuổi thanh xuân.

Khi đất nước thống nhất, ông trở về với cơ thể mang thương tật vĩnh viễn. Nhưng ông chưa bao giờ xem đó là mất mát. Ông bảo: “So với những người nằm lại chiến trường, mình còn được sống là may mắn”. Sau chiến tranh, ông tiếp tục tham gia công tác địa phương, tích cực giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống cách mạng.

Nghe ông kể chuyện, tôi nhận ra rằng lịch sử không khô khan như những con số và mốc thời gian. Lịch sử là con người. Là nước mắt, là máu, là niềm tin và cả những ước mơ dang dở. Thế hệ chúng tôi sinh ra trong hòa bình – điều tưởng chừng hiển nhiên – lại chính là thành quả của biết bao hy sinh thầm lặng.

“Câu chuyện thời hoa lửa” vì thế không chỉ để nhớ về quá khứ, mà còn để nhắc nhở hiện tại. Chúng tôi không cầm súng ra chiến trường, nhưng có trách nhiệm học tập, rèn luyện và cống hiến để xứng đáng với thế hệ cha anh.

Ngọn lửa năm xưa có thể đã lùi vào ký ức, nhưng tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng cống hiến vẫn cần được thắp sáng trong tim mỗi người trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn