Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng lực lượng vũ trang (4)

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những nhân vật đã tỏa sáng như những vì sao, để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng mỗi người dân. Họ là những người anh hùng, những tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và sự hy sinh cao cả. Nhắc đến những tấm gương ấy, không thể không nhắc đến Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Võ Thị Thắng, người đã cống hiến trọn đời mình cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Anh hùng Võ Thị Thắng sinh năm 1945, ở xã Tâ

Thái Nguyên14/04/2026Nguyễn Quỳnh Thu (Trường Ngoại Ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những nhân vật đã tỏa sáng như những vì sao, để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng mỗi người dân. Họ là những người anh hùng, những tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và sự hy sinh cao cả. Nhắc đến những tấm gương ấy, không thể không nhắc đến Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Võ Thị Thắng, người đã cống hiến trọn đời mình cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.

Anh hùng Võ Thị Thắng sinh năm 1945, ở xã Tân Bửu, Bến Lức, Long An. Chị sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước, chị là con út trong gia đình có 9 anh em và đều trưởng thành trên một chiến tuyến cách mạng. Năm 9 tuổi chị bắt đầu bước chân vào con đường cách mạng. Đó là những năm tháng dài ngột ngạt diễn ra trong bối cảnh chính quyền Ngô Đình Diệm bắt đầu thực hiện các chính sách khủng bố đặc biệt là đạo luật 10/59, chúng kéo lê máy chém khắp miền Nam. Gia đình chị Thắng nuôi giấu cán bộ, dù còn nhỏ tuổi nhưng chị đã biết đi đưa thư liên lạc, canh hầm bí mật và đi đưa cơm cho các chú nằm hầm. Đến năm 13 tuổi chị thi đậu vào trường công lập Gia Long Sài Gòn, 16 tuổi chị đã là thành viên của Mặt trận Dân tộc Giải phóng huyện Bến Lức. Khi 17 tuổi chị Thắng được tổ chức điều về Sài Gòn hoạt động cho phong trào thanh niên sinh viên học sinh gây dựng cơ sở, xây dựng căn cứ chính trị nội thành chuẩn bị cho đợt Mậu Thân năm 1968. Cô gái trẻ với vẻ ngoài xinh đẹp cùng trái tim tràn đầy nhiệt huyết ấy đã cống hiến trọn tuổi xuân của mình cho đất nước, với một niềm tin mãnh liệt rằng kháng chiến nhất định thắng lợi.

Vào những ngày tháng tổng tiến công Mậu Thân 1968, cả miền Nam đặc biệt là các đô thị thành phố Sài Gòn, Chợ Lớn bừng dậy với tiếng súng tiến công của quân Giải Phóng, các tầng lớp nhân dân lao động, trí thức, học sinh, sinh viên đứng lên cầm súng chống lại kẻ thù. Vào thời điểm cuối tháng 7 – đầu tháng 8 năm 1968 chị Thắng được giao nhiệm vụ ám sát Trần Văn Đỗ người được cho là “ mật vụ chỉ điểm” cho quân địch tại Quận 6. Trong khi thực hiện nhiệm vụ chị đã bị địch bắt chỉ vì một thoáng muốn xác định đúng đối tượng để thực sự yên lòng trước khi nổ súng, với phương châm “ không giết nhầm người vô tội”. Sau này khi nói về sự kiện đó chị có chia sẻ rằng “Tôi làm nhiệm vụ do nhân dân, Tổ quốc giao phó, đó là chất của cuộc cách mạng. Chúng ta làm cách mạng để giành lại độc lập dân tộc, mang lại hạnh phúc cho nhân dân. Ta chỉ trừ khử những kẻ cố tình đến xâm lược đất nước ta và cả những kẻ cố tình phản bội lại dân tộc ta mà thôi!”.

Ngày 02/08/1968, báo chí Sài Gòn xôn xao về phiên tòa xử của Việt Cộng trẻ tuổi và xinh đẹp này. Chị được đưa ra trước tòa án quân sự mặt trận ba vùng chiến thuật của chính quyền Sài Gòn, bọn giặc khiếp sợ trước khí chất gan dạ của người con gái tuổi đôi mươi, nên tức tối hằn giọng buộc tội chị “ Võ Thị Thắng cựu nữ sinh Gia Long có thể nói là duyên dáng với gương mặt thùy mị dịu dàng nhưng không ngờ hành động của cô ta lại hoàn toàn trái ngược với gương mặt đó, nhất là thái độ vô lễ của cô ta khi đứng trước tòa án đề nghị chiếu theo luật 10/59 tòa cho xử mức án tối đa”. Trước những lời cáo buộc chị vẫn tỏ ra vô cùng bình thản. Cuối cùng chị Thắng bị bọn chúng buộc các tội : phản nghịch phá rối trị an và cố sát, nhưng do thái độ quá ngoan cố nên bị tòa tuyên án 20 năm tù khổ sai. Sau khi tuyên án chị nổi tiếng với câu nói “ Liệu các ông có tồn tại được 20 năm để cầm tù tôi không?” và khi bước ra xe chị nở một nụ cười vô cùng rực rỡ, và nụ cười hiên ngang của cô nữ sinh trẻ tuổi đã được một phóng viên người Nhật kịp thời chụp lại. Bức ảnh nụ cười chiến thắng với câu nói ngắn gọn đanh thép của cô gái miền Nam đã trở thành biểu tượng của thời đại. Nhưng với chị, chị biết rất rõ nụ cười ấy sẽ chẳng có ý nghĩa gì nếu như không có một dân tộc quật cường và anh dũng ở phía sau mình. Chị Thắng bị giam cầm ở các nhà lao Thủ Đức, Chí Hòa, Tân Hiệp, Hố Nai rồi ra Côn Đảo trong suốt 6 năm. Và thực tế đã chứng minh lời chị nói, 7/3/1974 theo hiệp định Paris chị Thắng cùng nhiều chiến sĩ cách mạng khác đã được trao trả cho Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền nam Việt Nam tại sân bay Lộc Ninh. Khi nước nhà thống nhất, chị tiếp tục cống hiến cho công cuộc xây dựng quê hương. Chị từng giữ qua các trọng trách: Phó chủ tịch thường trực hội liên hiệp phụ nữ Việt Nam, tổng cục trưởng tổng cục du lịch, chủ tịch hội hữu nghị Việt Nam-Cuba. Ngoài ra chị còn được chủ tịch Cuba Fidel Castro nhận làm con nuôi từ khi đất nước chưa giải phóng. Tên của chị Thắng còn được đặt cho hai ngôi trường học ở Cuba, một là trường Võ Thị Thắng và một trường mang tên “nụ cười chiến thắng”.

Chị Võ Thị Thắng đã trở thành biểu tượng của tinh thần lạc quan cách mạng trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trong thời bình chị là biểu tượng của người phụ nữ trách nhiệm, luôn đấu tranh bảo vệ bình đẳng giới, xây dựng Đảng và chăm lo cho cuộc sống nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn