Bài viết

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG BẾ VĂN ĐÀN - NGỌN NÚI LẤY THÂN LÀM GIÁ SÚNG VÀ BẢN HÙNG CA NỐI MẠCH NGUỒN TRI ÂN

Lào Cai17/08/2026Xã Mường Xén (Đoàn xã Mường Xén)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người mà sự hy sinh của họ đã trở thành biểu tượng bất tử, hóa thân vào dáng hình đất nước và ngạt ngào hương thơm trong ký ức của muôn đời sau. Trên dải đất Nghệ An địa linh nhân kiệt – nơi từng gánh chịu biết bao đau thương bom đạn để giữ vững mạch máu giao thông cho sự nghiệp giải phóng dân tộc – mỗi con đường, dòng sông, ngọn núi hôm nay đều thì thầm những khúc ca chiến trận đầy kiêu hãnh. Thực hiện Kế hoạch của Ban Thường vụ Tỉnh đoàn Nghệ An về việc triển khai Đề án lưu giữ và tuyên truyền các câu chuyện lịch sử với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa”, tuổi trẻ chúng tôi đã cẩn trọng bước vào chiến dịch “Ký ức sống mãi” bằng tất cả niềm kính cẩn và lòng biết ơn sâu sắc. Với thế hệ sinh ra và lớn lên dưới bầu trời hòa bình, lịch sử chưa bao giờ là những dữ liệu khô khốc nằm yên trên trang sách, mà lịch sử chính là nhịp đập thổn thức của trái tim, là tượng đài kiên trung được khắc ghi vào tâm khảm của muôn thế hệ.

Trong hành trình ngược dòng thời gian đi tìm những “địa chỉ đỏ” trên quê hương, đội hình tình nguyện của chúng tôi đã lặng người đi khi tìm hiểu và ghi chép lại câu chuyện huyền thoại về Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Bế Văn Đàn – người con ưu tú của dân tộc Tày, người chiến sĩ liên lạc dũng cảm đã lấy chính thân mình làm giá súng cho đồng đội nhả đạn vào đồn thù. Lật mở từng trang tư liệu lịch sử nhuốm màu thời gian và lắng nghe lời kể nghẹn ngào của các cựu chiến binh qua bộ công cụ số hóa ghi âm, trận đánh Mường Pồn trong Chiến dịch Đông Xuân 1953 - 1954 hiện ra chân thực và khốc liệt đến nghẹt thở. Tháng 12 năm 1953, khi quân Pháp huy động lực lượng lớn có máy bay và pháo binh hỗ trợ bao vây đại đội ta, giao thông liên lạc bị cắt đứt, tình thế nguy cấp như ngàn cân treo sợi tóc. Mặc cho làn mưa đạn càn quét dữ dội, Bế Văn Đàn đã vượt qua bao nguy hiểm để truyền đạt lệnh chiến đấu. Khi trung phong súng máy của ta bị thương, đường tiến công của địch ngày càng khép chặt, người chiến sĩ trẻ ấy đã không một giây chần chừ tính toán cho sự sống của bản thân. Anh lao đến cầm lấy khẩu trung liên, nhưng giữa địa hình bằng phẳng không có điểm tựa để đặt súng. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Bế Văn Đàn đã dũng cảm ghé hai vai mình làm giá súng, hét lớn giục đồng đội: "Kẻ thù trước mặt, đồng chí nổ súng đi!". Mặc cho sức nổ dồn nén và hơi nóng của nòng súng làm cháy sém thịt da, anh vẫn đứng vững như một ngọn núi đá kiên cường cho đến khi trút hơi thở cuối cùng, tạo điểm tựa chuẩn xác cho đồng đội quật ngã hàng loạt quân thù, bẻ gãy đợt phản công của giặc.

Sự xả thân phi thường ấy không chỉ dập tắt một đợt tấn công của kẻ thù, mà đã thắp lên ngọn đuốc bất tử về chí khí quật cường và lý tưởng sống cống hiến của thanh niên thời đại Hồ Chí Minh. Đứng trước những tấm ảnh tư liệu mờ xám cùng các kỷ vật thời chiến được phục chế tỉ mỉ, chúng tôi nhận ra rằng sự hy sinh của các anh hùng thời hoa lửa chính là gạch nối thiêng liêng giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. Nhìn lại lịch sử để thấy rằng, hòa bình hôm nay không phải là điều nghiễm nhiên, mà được đổi bằng sự dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân của một thế hệ "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn