Anh hùng Lực lượng vũ trang

.Anh hùng Lực lượng vũ trang Dương Đức Thùng – Người lính miền Đông năm xưa (1)

Anh hùng Lực lượng vũ trang Dương Đức Thùng – Người lính miền Đông năm xưa Trong hành trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, đã có biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng gác lại tuổi xuân, bước vào chiến trường khốc liệt với một niềm tin sắt son: “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Trong số đó, chú Dương Đức Thùng, hiện đang sinh sống tại phường Đồng Xoài, tỉnh Đồng Nai, là một tấm gương sáng ngời. Ông từng tham gia hai cuộc chiến tranh lớn, trải qua những ngày tháng khốc liệt của chiến trường m

Đồng Nai24/06/2026Tỉnh đoàn Đồng Nai (Đoàn phường Đồng Xoài)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Lực lượng vũ trang Dương Đức Thùng – Người lính miền Đông năm xưa

Trong hành trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, đã có biết bao thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng gác lại tuổi xuân, bước vào chiến trường khốc liệt với một niềm tin sắt son: “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Trong số đó, chú Dương Đức Thùng, hiện đang sinh sống tại phường Đồng Xoài, tỉnh Đồng Nai, là một tấm gương sáng ngời. Ông từng tham gia hai cuộc chiến tranh lớn, trải qua những ngày tháng khốc liệt của chiến trường miền Đông Nam Bộ, rồi tiếp tục bước vào cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam, làm tròn trách nhiệm quốc tế cao cả. Hôm nay, ở tuổi 72, ông vẫn giữ cho mình phong thái bình dị, tinh thần kiên trung của một người lính năm xưa, là nguồn cảm hứng cho thế hệ trẻ hôm nay.

Chú Dương Đức Thùng, hiện đang sinh sống tại phường Đồng Xoài, tỉnh Đồng Nai

Năm 1972, khi đất nước đang trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ ác liệt, chàng trai trẻ Dương Đức Thùng rời quê hương Cao Bằng, tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngay sau khi huấn luyện, ông được điều động vào chiến trường miền Đông Nam Bộ, tham gia Quân đoàn 4 – đơn vị chủ lực nổi tiếng với nhiều chiến công oanh liệt. Từ những ngày đầu bước vào đơn vị, ông đã thể hiện tinh thần trách nhiệm cao, sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ, bất kể ngày đêm, gian khổ. Chính tinh thần ấy đã giúp ông nhanh chóng trưởng thành trong môi trường khắc nghiệt, trở thành một trong những chiến sĩ được đồng đội tin tưởng, cấp trên khen thưởng. Ông kể: “Giao nhiệm vụ nào cũng phải làm cho xong, cả ngày lẫn đêm cũng quyết tâm hoàn thành”.

Trong ký ức của ông, trận đánh ác liệt nhất chính là 12 ngày đêm tại Xuân Lộc (Đồng Nai) – nơi được coi là “cánh cửa thép” bảo vệ Sài Gòn. Ông cùng đồng đội đã chiến đấu trong điều kiện hết sức khốc liệt, địch chống trả quyết liệt, nhiều đồng chí hy sinh, nhiều người bị thương nhưng vẫn bám trụ trận địa. Ông xúc động nhớ lại: “Có những đồng chí máu chảy nhiều nhưng vẫn ôm chặt khẩu súng, quyết không rời trận địa. Chính tinh thần ấy đã làm nên chiến thắng Xuân Lộc lịch sử, mở toang cánh cửa tiến vào Sài Gòn, góp phần vào Đại thắng Mùa Xuân 1975”.

Sau ngày đất nước thống nhất, khi chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra, ông lại tiếp tục lên đường. Từ năm 1978, đơn vị ông chiến đấu tại cửa khẩu Cầu Dầu (Tây Ninh), sau đó tham gia làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia. Trong những năm tháng này, ông không chỉ trực tiếp cầm súng chiến đấu mà còn cùng đồng đội xây dựng công sự, bảo vệ nhân dân, giúp bạn ổn định đời sống. Ông nhớ mãi kỷ niệm thoát chết trong gang tấc khi phát hiện một quả cối gài trên ngọn dừa, nếu không tinh ý quan sát thì cả tiểu đội đã hy sinh. Ông nói: “Kinh nghiệm rút ra là không bao giờ được chủ quan, mỗi gốc cây, mỗi tán lá đều có thể là nơi ẩn chứa hiểm nguy”.

Không chỉ chiến đấu, ông còn cùng đồng đội thực hiện công tác binh vận, vận động những người lính Khmer Đỏ buông súng, quay về với gia đình. Nhờ sự kiên trì, bền bỉ, nhiều đơn vị địch đã tan rã, góp phần giữ vững hòa bình cho vùng biên giới. Những ngày tháng ấy, tuy gian khổ nhưng đã hun đúc thêm tinh thần quả cảm và ý chí sắt đá của người lính tình nguyện Việt Nam.

Đến năm 1990, khi quân tình nguyện Việt Nam rút về nước, ông rời quân ngũ, trở lại đời thường. Với đôi bàn tay trắng, ông bắt đầu gây dựng kinh tế từ những việc nhỏ: trồng bắp, đậu, khoai. Bằng sự cần cù, ý chí kiên định, gia đình ông từng bước ổn định, trở thành một hộ khá giả trong phường. Không chỉ làm kinh tế giỏi, ông còn tích cực tham gia công tác tại địa phương, gương mẫu chấp hành đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách của Nhà nước. Ông là tấm gương sáng trong phong trào thi đua yêu nước, luôn nhắc nhở con cháu và thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình hôm nay.

Ở tuổi xế chiều, điều ông trăn trở nhất chính là làm sao để thế hệ trẻ hôm nay hiểu được giá trị của độc lập, tự do. Ông nói: “Các cháu được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, điều đó đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ cha anh. Vì vậy, các cháu hãy cố gắng học tập, rèn luyện, tiếp nối truyền thống yêu nước, xây dựng đất nước Việt Nam giàu mạnh, sánh vai với các quốc gia tiên tiến trong khu vực”. Với ông, niềm vui lớn nhất là thấy lớp trẻ hăng hái học tập, tích cực tham gia các hoạt động đoàn, sống có lý tưởng và khát vọng cống hiến.

Cuộc đời và sự nghiệp của Anh hùng Lực lượng vũ trang Dương Đức Thùng là minh chứng sinh động cho ý chí bất khuất, tinh thần kiên trung của người lính Cụ Hồ. Từ những năm tháng khói lửa ở Xuân Lộc, đến những ngày làm nghĩa vụ quốc tế trên đất bạn, rồi trở về làm người nông dân chân chất, ông luôn giữ vững phẩm chất cao đẹp: trung thành, kiên định, hết lòng vì Tổ quốc, vì nhân dân. Câu chuyện của ông không chỉ là những trang sử hào hùng, mà còn là bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng yêu nước, ý chí vượt khó và tinh thần trách nhiệm với cộng đồng, với Tổ quốc.

Bài viết này không chỉ nhằm tri ân một người lính năm xưa mà còn gửi gắm thông điệp đến thanh niên Đồng Nai: hãy tự hào, biết ơn và tiếp bước cha anh, để viết tiếp những trang sử mới của quê hương đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn