Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Lực lượng vũ trang La Văn Cầu

Trong ký ức của Anh hùng LLVTND La Văn Cầu – người chiến sĩ dân tộc Tày gắn liền với chiến thắng Đông Khê – vẫn nguyên vẹn âm hưởng hào sảng và bi tráng của Chiến dịch Biên giới Thu – Đông 1950, thời khắc làm thay đổi cục diện cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

TP. Hồ Chí Minh16/12/2025Lê Thị Ngọc Ngân (Chi đoàn Trường THCS Tân Thông Hội)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

+ Ruột thịt với núi rừng Việt Bắc

Sinh năm 1932 tại xã Hưng Đạo, huyện Hòa An (Cao Bằng), La Văn Cầu lớn lên giữa núi rừng Việt Bắc, nơi mở đầu phong trào kháng Pháp. Chứng kiến cảnh dân làng bị áp bức, anh sớm nuôi ý chí cầm súng.

Tuổi 18, anh tham gia đội du kích, rồi được biên chế vào Đại đội 317 – Trung đoàn 174 – Đại đoàn 316. Với anh, Chiến dịch Biên giới 1950 chính là ký ức thiêng liêng nhất của đời lính.

+ Ký ức Đông Khê rực lửa

La Văn Cầu nhớ mãi đêm 16/9/1950, khi đơn vị nhận lệnh tấn công cứ điểm Đông Khê – chốt phòng thủ then chốt của địch trên đường số 4.

Trong trận giáp lá cà, anh bị trúng đạn, cánh tay phải gần như đứt rời. Máu đầm đìa nhưng anh vẫn chiến đấu.

Khi đơn vị cần phá rào mở đường, anh biết mình phải làm gì. Cánh tay lủng lẳng cản trở, anh bảo đồng đội:

“Cắt hộ tôi phần còn dính, cho tôi ôm bộc phá.”

Đồng đội bàng hoàng, nhưng anh kiên quyết. Sau khi cắt phần da thịt còn dính, La Văn Cầu ôm bộc phá lao thẳng về phía hàng rào, mở đường xung phong cho cả đơn vị.

Phút giây ấy, quyết tâm của người chiến sĩ trẻ đã làm nên bước ngoặt trận đánh.

+ Tình người Việt Bắc

Mỗi lần kể về nhân dân Cao Bằng – Bắc Kạn – Lạng Sơn trong những ngày đơn vị ém quân, anh đều nghẹn ngào như đang nói về người thân.

Anh nhớ cụ Mẩy lén gùi cơm qua các sườn núi trong những ngày địch càn quét; nhớ những chị em dân công tải đạn, tải thương suốt đêm; nhớ cả những bát cháo lá rừng mà đồng bào sắc cho anh uống sau khi bị thương.

“Tình nghĩa ấy không bao giờ quên được,” anh nói, mắt ánh lên niềm thương mến.

+ “Anh Cầu” trong lòng đồng đội

Đồng đội luôn nhớ La Văn Cầu là người gan dạ nhưng giàu tình cảm. Anh thường xung phong gánh nặng phần việc của người yếu sức, hay cõng ba-lô hộ anh em.

Anh chỉ cười:

“Còn sức là còn giúp nhau.”

Sự chân chất, hiền lành của người con núi rừng khiến anh trở thành điểm tựa tinh thần cho nhiều chiến sĩ trẻ.

+ Những câu chuyện đời lính khiến anh bật cười

Gian khổ nhiều, nhưng cuộc đời lính của La Văn Cầu cũng có những kỷ niệm vui.

Có lần, sau trận đánh, một chị dân công lo lắng hỏi:

“Anh bị thương vậy… có lấy vợ được không?”

Anh cười: “Tay trái còn, được chứ!”

Hay khi được đưa về trạm quân y, mấy đứa trẻ nhìn anh rồi nói:

“Anh hùng tưởng to lắm, sao… nhỏ thế?”

Anh xoa đầu:

“Anh hùng ở việc làm, không ở vóc người đâu.”

+ Ký ức còn mãi

Sau chiến dịch, anh được điều trị, tiếp tục công tác và cống hiến cho quê hương Cao Bằng.

Năm 1952, anh được phong Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 20 tuổi.

Cho đến cuối đời, La Văn Cầu vẫn luôn nhắc:

“Tôi sống là thay phần những đồng đội đã nằm lại Đông Khê.”

Với anh, danh hiệu cao quý nhất không phải là huân, huy chương mà chính là tình nghĩa đồng bào, đồng đội trong những năm tháng lửa đạn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn