ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG LA VĂN CẦU
Trong lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, có rất nhiều con người đã hy sinh tuổi trẻ, sức khỏe và cả tính mạng để bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc. Một trong những nhân chứng lịch sử tiêu biểu mà em vô cùng kính phục là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu.
La Văn Cầu sinh năm 1932 tại tỉnh Cao Bằng trong một gia đình dân tộc Tày. Từ nhỏ, ông đã sớm chứng kiến cảnh quê hương bị thực dân xâm lược, nhân dân lầm than cực khổ. Chính vì vậy, ông sớm nuôi dưỡng lòng yêu nước và quyết tâm tham gia cách mạng để bảo vệ quê hương.
Năm 1948, khi mới 16 tuổi, La Văn Cầu gia nhập quân đội. Trong suốt quá trình chiến đấu, ông luôn thể hiện tinh thần dũng cảm, kiên cường và ý chí quyết tâm đánh thắng kẻ thù. Trong trận Đông Khê thuộc Chiến dịch biên giới năm 1950, La Văn Cầu được giao nhiệm vụ chỉ huy tổ bộc phá tiêu diệt lô cốt địch. Khi đang tiến lên, ông bị đạn địch bắn nát cánh tay phải. Dù bị thương rất nặng, ông vẫn yêu cầu đồng đội dùng lưỡi lê chặt đứt phần cánh tay bị dập nát để tiếp tục chiến đấu. Với cánh tay còn lại, ông ôm bộc phá lao lên phá tan lô cốt địch, mở đường cho đơn vị xung phong giành chiến thắng.
Hành động anh dũng ấy đã trở thành biểu tượng sáng ngời của tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Với chiến công đặc biệt xuất sắc, ngày 19 tháng 05 năm 1952, La Văn Cầu được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân khi đó ông đang là tiểu đội phó thuộc Trung đoàn 174, Đại đoàn 316..
Cuộc đời của ông từng được đưa vào bài tập đọc của sách giáo khoa tiểu học ở Việt Nam. Tên ông được dùng để đặt cho nhiều trường học và một số con đường ở Thủ đô Hà Nội, thành phố Vũng Tàu, một con phố ở thành phố Nam Định và một khu phố ở thị trấn Nam Sách, huyện Nam Sách , tỉnh Hải Dương. Ông là một trường hợp đặc biệt và hiếm có ở Việt Nam lẫn trên thế giới vì ngay khi còn đang sống đã được đặt tên đường. Theo ông Cầu, việc tên ông được dùng để đặt cho một con đường là một vinh dự. Nhưng bên cạnh đó, ông cũng băn khoăn vì nhiều người khi biết có đường phố mang tên ông, lại tưởng ông đã qua đời.
Sau chiến tranh, dù mang trên mình thương tật, La Văn Cầu vẫn tiếp tục cống hiến cho Tổ quốc. Ông tích cực tham gia các hoạt động giáo dục truyền thống cách mạng, giao lưu với học sinh, sinh viên và kể lại những năm tháng chiến đấu gian khổ nhưng đầy hào hùng. Những câu chuyện của ông giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về giá trị của độc lập, tự do và trách nhiệm của bản thân đối với đất nước.



