Bài viết

Anh hùng Lực Lượng Vũ trang Nhân Dân La Văn Cầu

Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân La Văn Cầu (sinh năm 1932, người dân tộc Tày, quê Cao Bằng) là biểu tượng bất tử về lòng quả cảm và chí khí kiên trung của thế hệ trẻ Việt Nam. Trong trận đánh đồn Đông Khê thuộc Chiến dịch Biên giới Thu Đông năm 1950, khi mới 19 tuổi, ông bị thương gãy nát cánh tay phải; không ngần ngại, ông đã nhờ đồng đội chặt đứt phần da thịt dính lại rồi nén đau xé ruột, tiếp tục ôm quả bộc phá 12kg xông lên phá tan lô cốt địch, mở đường cho quân ta tiến công thắng lợi. Với chiến công phi thường đó, ông vinh dự trở thành một trong bảy người đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân vào năm 1952, để lại bài học sâu sắc về tinh thần dấn thân, vượt mọi nghịch cảnh cho các thế hệ mai sau.

Cao Bằng13/08/2026Trường Đại học Sư phạm - ĐHTN (Trường Đại học Sư phạm - ĐHTN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Anh hùng Lực Lượng Vũ trang Nhân Dân La Văn Cầu

BÀI DỰ THI "CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA"

Chủ đề: Anh hùng La Văn Cầu – Bức tường thép và ngọn lửa quả cảm tuổi 19

Trong dòng chảy nghìn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, mỗi thời kỳ đều ghi dấu những tấm gương hy sinh oanh liệt. Nhưng có những hành động phi thường vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của con người, trở thành tượng đài bất tử trong lòng nhiều thế hệ. Hành động tự tay nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay bị thương để tiếp tục ôm bộc phá xông lên tiêu diệt đồn địch của Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân La Văn Cầu chính là một biểu tượng như thế — một ngọn lửa quả cảm rực sáng giữa thời hoa lửa của dân tộc.

Sinh năm 1932 tại Trùng Khánh, Cao Bằng, người con ưu tú của dân tộc Tày La Văn Cầu lớn lên trong cảnh đất nước bị lầm than dưới gông còng nô lệ. Chứng kiến sự tàn bạo của kẻ thù và nỗi đau thương của quê hương, tinh thần yêu nước trong người thanh niên trẻ đã sớm bùng cháy. Năm 1948, khi mới 16 tuổi, ông đã khai tăng tuổi để được nhập ngũ, chính thức bước vào con đường cống hiến cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Trận đánh Đông Khê năm 1950 — mở màn cho Chiến dịch Biên giới Thu Đông — đã trở thành mốc son chói lọi trong cuộc đời chiến đấu của ông. Khi đó, La Văn Cầu là Tổ trưởng Tổ bộc phá thuộc Trung đoàn 174, Đại đoàn 316. Đồn Đông Khê có vị trí chiến lược vô cùng quan trọng, được quân Pháp phòng thủ kiên cố với hệ thống lô lô cốt dày đặc và hỏa lực mạnh mẽ. Nhiệm vụ của tổ bộc phá là phải dọn sạch các vật cản, phá tan lô cốt số 3 để mở đường cho quân ta tiến công.

Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Mưa bom đạn dội xuống như trút, các đồng đội trong tổ bộc phá lần lượt hy sinh hoặc bị thương nặng. Trong làn đạn mù mịt của kẻ thù, La Văn Cầu vẫn kiên cường ôm quả bộc phá nặng 12kg nhích từng mớm đất để tiến về phía mục tiêu. Đúng lúc này, một mảnh đạn pháo địch bắn trúng làm ông gãy nát cánh tay phải và bị thương ở má, ngất đi vì đau đớn.

Khi tỉnh lại giữa khói đạn nghi ngút, vết thương ở tay nhói lên dữ dội, cánh tay phải gãy nát chỉ còn dính lại bằng một chút da thịt vướng víu. Bằng bản lĩnh của một người chiến sĩ cách mạng, ông hiểu rằng nếu rút lui hoặc dừng lại, xương máu của các đồng đội đã ngã xuống sẽ trở thành vô ích, và cửa mở của đơn vị sẽ bị tắc nghẽn. Giữa ranh giới sống chết, người thanh niên 19 tuổi ấy đã đưa ra một quyết định phi thường: ông quay sang người đồng đội Nông Quốc Xanh và nói một lời đanh thép: "Chặt hộ tôi cánh tay này để tôi tiếp tục đánh!"

Ban đầu, người đồng đội ngập ngừng vì quá đau xót, nhưng trước sự quyết liệt và ánh mắt kiên định của La Văn Cầu, anh đành phải dùng dao chặt đứt phần da thịt còn dính lại. Không một tiếng khóc, nén cơn đau xé ruột gan, La Văn Cầu kẹp chặt quả bộc phá 12kg bằng cánh tay còn lại, tiếp tục trườn lên. Ông dùng hết sức lực cuối cùng áp sát lô cốt địch, giật dây nổ.

Đùng! Một tiếng nổ rung chuyển đất trời vang lên. Lô cốt số 3 bị đập tan, khói bụi mùng mịt mở ra khoảng trống sinh tử. Ngay lập tức, các chiến sĩ ta từ phía sau xung phong tràn lên như vũ bão, tiêu diệt toàn bộ cứ điểm Đông Khê, góp phần quyết định vào chiến thắng lẫy lừng của Chiến dịch Biên giới 1950.

Hành động của La Văn Cầu không chỉ là một chiến công quân sự, mà đã trở thành một hiện tượng tinh thần lay động hàng triệu trái tim. Năm 1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, ông vinh dự là một trong bảy chiến sĩ đầu tiên được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên thịt da của người anh hùng năm xưa đã liền sẹo theo thời gian, nhưng câu chuyện về "bức tường thép" La Văn Cầu vẫn nguyên vẹn giá trị truyền cảm hứng. Hành động chặt tay ôm bộc phá xông lên không chỉ phản ánh lòng quả cảm phi thường, mà còn thể hiện chí khí "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam thời kỳ kháng chiến chống Pháp.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay — những người đang được sống trong hòa bình, tự do — câu chuyện thời hoa lửa của Anh hùng La Văn Cầu chính là bài học sâu sắc về lý tưởng sống, lòng biết ơn và tinh thần trách nhiệm. Khái niệm "ôm bộc phá" của thời chiến nay đã chuyển thành tinh thần "dấn thân, vượt khó" của thời bình. Đó là sự kiên trì vượt qua nghịch cảnh trong học tập, là lòng dũng cảm đối mặt với thử thách trong lao động, và là khát vọng đóng góp trí tuệ để xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng đàng hoàng hơn, đàng hoàng hơn.

Lịch sử có thể sang trang, nhưng những tượng đài sống như Anh hùng La Văn Cầu sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường, nhắc nhở thế hệ mai sau về giá trị của độc lập, tự do và sức mạnh kỳ diệu của lòng yêu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Anh hùng Lực Lượng Vũ trang Nhân Dân La Văn Cầu | Câu chuyện thời hoa lửa