Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh Hùng lực lượng vũ trang Lê Bá Ước

Chiến tranh vệ quốc đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những huyền thoại về Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác vẫn sừng sững như hàng đước bạt ngàn trước bão tố. Nhắc đến chiến trường rực lửa ấy, người ta không thể không nhắc tới vị chỉ huy huyền thoại – Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Bá Ước (chú Bảy Ước). Đằng sau những chiến công hiển hách khiến kẻ thù khiếp sợ, là một cuộc đời mang nặng những mất mát, hy sinh và một câu chuyện hậu chiến thấm đẫm tình đồng chí, tình người.

Đồng Nai11/06/2026Nguyễn Đình Yên (Đoàn xã Xuân Bắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh vệ quốc đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những huyền thoại về Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác vẫn sừng sững như hàng đước bạt ngàn trước bão tố. Nhắc đến chiến trường rực lửa ấy, người ta không thể không nhắc tới vị chỉ huy huyền thoại – Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Bá Ước (chú Bảy Ước). Đằng sau những chiến công hiển hách khiến kẻ thù khiếp sợ, là một cuộc đời mang nặng những mất mát, hy sinh và một câu chuyện hậu chiến thấm đẫm tình đồng chí, tình người.

Đoàn 10 Đặc công Rừng Sác được thành lập giữa giai đoạn kháng chiến chống Mỹ khốc liệt nhất, hoạt động tại vùng sình lầy Cần Giờ đầy rẫy cá sấu, muỗi vắt và bom đạn càn quét. Dù phải đối mặt với muôn vàn gian khổ, thiếu thốn từ lương thực đến vũ khí, nhưng dưới sự dẫn dắt kiên gan và sáng tạo của người chỉ huy Lê Bá Ước, các chiến sĩ đặc công vẫn bám trụ với tinh thần "còn người còn chiến đấu". Bằng vũ khí thô sơ cùng ý chí sắt đá, họ đã mưu trí thít chặt "yết hầu" sông Lòng Tàu, lập nên những chiến công vang dội như đánh chìm hàng trăm tàu vận tải quân sự, điển hình là tàu Baton Rugiơ Victory chở vũ khí hạng nặng, thiêu rụi kho xăng Nhà Bè, kho bom Thành Tuy Hạ và pháo kích thẳng vào dinh Độc Lập. Với phẩm cách quyết đoán và tình đồng chí sâu nặng, ông Lê Bá Ước đã được anh em chiến sĩ kính trọng suy tôn là "Người anh cả của Rừng Sác".

Dưới sự chỉ huy và dẫn dắt của Đoàn trưởng kiêm Chính ủy Lê Bá Ước, những chiến sĩ đặc công nước đã biến vùng sình lầy ấy thành nỗi khiếp đảm kinh hoàng của quân đội viễn chinh Mỹ. Chỉ với vũ khí thô sơ, tự chế như thủy lôi, pháo bám đuôi, kết hợp cùng lòng dũng cảm và chiến thuật "xuất quỷ nhập thần", Đoàn 10 đã đánh chìm, đánh hỏng hàng trăm tàu chiến, tàu chở vũ khí hạng nặng, phá hủy hàng loạt kho tàng bến bãi chiến lược của địch như kho xăng Nhà Bè, kho bom Thành Tuy Hạ.

Ông Bảy Ước không chỉ là một nhà quân sự mưu lược, mà còn là người anh cả luôn đồng cam cộng khổ với chiến sĩ. Ông sẵn sàng nhường lon nước ngọt duy nhất, chia đôi vắt cơm mốc cho cấp dưới, luôn có mặt ở những nơi hiểm nguy nhất để làm chỗ dựa tinh thần cho toàn quân trong những giờ khắc sinh tử.

Năm 1965, gác lại tình riêng, ông Lê Bá Ước từ biệt miền Bắc, vượt Trường Sơn vào Nam chiến đấu. Ít lâu sau, người vợ hiền của ông là bà Nguyễn Kim Mến, gửi con thơ lại cho hậu phương để xung phong vào Nam, sát cánh cùng chồng tại chiến trường Rừng Sác ác liệt. Bà đảm nhận nhiệm vụ Đội phó Đội Quân y, chăm sóc sức khỏe và cứu chữa cho thương bệnh binh giữa điều kiện thiếu thốn trăm bề.

Thế nhưng, chiến tranh tàn khốc không chừa một ai. Ngày 20/01/1970, một trận bom rốc-két tàn bạo của địch dội thẳng xuống căn cứ quân y Đoàn 10. Bà Nguyễn Kim Mến cùng các đồng đội đã anh dũng hy sinh khi trên tay vẫn còn đang cầm ống tiêm thuốc cứu chữa cho chiến sĩ. Khi ngã xuống, bà chưa kịp nhìn thấy tấm hình đứa con trai út ở quê nhà vừa được cơ sở bí mật gửi vào chiến khu.

Nhận hung tin vợ hy sinh, trái tim người chỉ huy như vỡ vụn từng mảnh. Nhưng giữa lúc lòng quân đang dao động trước sự đánh phá điên cuồng của địch, ông Bảy Ước buộc phải nén dòng nước mắt vào trong. Ông lặng lẽ thắp nén nhang tiễn biệt vợ rồi lại tiếp tục khoác áo chiến trận, gồng mình chỉ huy các mũi tấn công để trả thù cho đồng bào, đồng chí.

Nỗi đau mất vợ chưa kịp nguôi ngoai thì đến năm 1972, người đồng đội thân thiết, vào sinh ra tử cùng ông Bảy Ước là ông Phạm Kế Tiếp đều ngã xuống trong một trận chiến không cân sức. Trước khi nhắm mắt, ông Tiếp đau đáu về ba đứa con thơ dại sẽ bơ vơ giữa cuộc đời. Đứng trước thi hài người bạn chiến đấu, ông Bảy Ước nghẹn ngào thốt lên lời hứa đanh thép: "Anh cứ yên tâm thanh thản ra đi, tôi còn sống ngày nào thì các con anh cũng là các con của tôi, tôi sẽ nuôi dạy chúng nên người".

Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Giữa niềm vui vỡ òa của ngày đại thắng, Đại tá Lê Bá Ước không quên lời thề năm xưa. Ông lặn lội khắp nơi tìm kiếm và đón 3 đứa con của liệt sĩ Tiếp về nuôi dưỡng cùng với 3 người con của mình. Ít lâu sau, ông tái hôn với một người đồng đội cũ, người phụ nữ bao dung đã cùng ông gánh vác đại gia đình và họ sinh thêm 3 người con nữa.

Một mái nhà tranh nghèo thời bao cấp nhưng nuôi nấng tới 9 đứa trẻ. Trải qua những năm tháng thắt lưng buộc bụng, nhịn ăn nhường mặc, ông bà đã dạy dỗ cả 9 người con khôn lớn, học hành thành tài. Trong ngôi nhà ấy, chưa bao giờ tồn tại khái niệm "con anh, con tôi, con đồng đội", mà chỉ có một dòng chảy duy nhất: Tình yêu thương và sự tri ân cốt nhục.

Trở về với cuộc sống đời thường, Đại tá Lê Bá Ước không chỉ viết văn, làm thơ mà còn dồn tâm huyết phác thảo Tượng đài chiến sĩ Đặc công Rừng Sác được đặt trên mặt hồ nước trước Đền thờ liệt sĩ huyện Nhơn Trạch, nhằm tri ân hàng nghìn liệt sĩ địa phương và hơn 900 chiến sĩ Đoàn 10 đã anh dũng ngã xuống. Mang trong mình 85 tuổi đời, 65 năm tuổi Đảng, ông Bảy vẫn luôn đau đáu, trăn trở với những dự án đền ơn đáp nghĩa cho đến khi trái tim vĩnh viễn ngừng đập vào chiều ngày 18/10/2016. Sự ra đi của người chỉ huy danh tiếng để lại bao niềm tiếc thương vô hạn, nhưng từ đây ông đã được trở về đoàn tụ cùng đồng đội, mãi là tấm gương ngời sáng về lòng tận trung với Đảng, tận hiếu với dân và trọn tình vẹn nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn