Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng lực lượng vũ trang - Lê Duy Ứng

HỌA SĨ, ANH HÙNG LÊ DUY ỨNG: BỨC CHÂN DUNG BÁC HỒ VẼ BẰNG MÁU GIỮA CỬA NGÕ SÀI GÒN. Trong những giờ phút cân não cuối cùng của Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, tại căn cứ Nước Trong rực lửa, một người chiến sĩ trinh sát kiêm họa sĩ đã bị trúng đạn pháo địch, hỏng cả đôi mắt. Giữa lằn ranh sinh tử, khi dòng máu nóng trào ra hòa cùng màn tối sập xuống, ông không nghĩ đến bản thân mà dùng ngón tay làm cọ, máu từ đôi mắt làm mực để vẽ nên bức chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh. Người chiến sĩ kiên trung ấy chính là Đại tá, Anh hùng Lê Duy Ứng. Bức họa bằng máu năm ấy đã trở thành một biểu tượng bất tử của lòng tôn kính và ý chí thép Việt Nam.

An Giang03/08/2026Đoàn xã Thanh Ba (Đoàn xã Thanh Ba)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họa Sĩ, Anh Hùng Lê Duy Ứng: Khúc Tráng Ca Vẽ Bằng Máu Và Niềm Tin Bất Diệt

Trong dặm dài thời hoa lửa của dân tộc, cuộc tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975 là bão lửa gột rửa mọi xiềng xích, đưa non sông về một mối. Trên chặng đường tiến về sào huyệt cuối cùng của địch, có biết bao câu chuyện anh hùng đã được viết bằng máu và lòng quả cảm. Thế nhưng, câu chuyện về người chiến sĩ – họa sĩ Lê Duy Ứng (sinh ngày 8 tháng 7 năm 1947) tại cửa ngõ Sài Gòn vẫn luôn là một huyền thoại độc nhất vô nhị, một chương sử lay động tâm can bằng sự hòa quyện giữa lý tưởng cách mạng và cốt cách nghệ sĩ kiên trung.

Sinh ra tại mảnh đất Quảng Bình đầy nắng gió và giàu truyền thống yêu nước, người thanh niên Lê Duy Ứng mang trong mình tâm hồn nghệ thuật lãng mạn đã tình nguyện xếp lại bút nghiên để lên đường nhập ngũ. Với tài năng hội họa thiên bẩm, ông vừa là chiến sĩ trinh sát dũng cảm của Quân đoàn 2, vừa là người ghi lại những thước ảnh, nét vẽ sống động ngay tại chiến trường khốc liệt. Bước ngoặt lớn lao và bi tráng nhất trong cuộc đời ông diễn ra vào sáng ngày 28 tháng 4 năm 1975, tại căn cứ Nước Trong — một trong những chốt chặn cửa ngõ phòng thủ nghiêm ngặt nhất của địch hướng vào Sài Gòn.

Trong lúc đang dẫn đầu tổ trinh sát áp sát trận địa để chụp ảnh và vẽ sơ đồ tác chiến, một quả pháo của địch đã nổ tung ngay cạnh xe của ông. Sức nổ khủng khiếp cùng những mảnh đạn nghiệt ngã đã khiến người chiến sĩ trẻ ngã xuống, hỏng hoàn toàn cả hai mắt, máu tuôn xối xả. Giữa giây phút bóng tối đột ngột ập đến, đối mặt với cơn đau xé ruột và lằn ranh sinh tử mỏng manh, một sức mạnh tinh thần phi thường đã thôi thúc người họa sĩ. Sợ rằng mình không thể qua khỏi, bằng tình yêu kính vô hạn và niềm tin tất thắng, ông đã dùng ngón tay thay cọ, thấm dòng máu nóng đỏ tươi đang trào ra từ đôi mắt mình để vẽ bức chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh trên nền một mảnh giấy nhỏ, kèm theo dòng chữ đanh thép: "Ánh sáng từ trái tim/ Dâng Người một bài ca".

Hành động kiêu hùng ấy chính là đỉnh cao của bản lĩnh bộ đội Cụ Hồ, biến nỗi đau thể xác thành một kiệt tác tinh thần bất tử. May mắn sống sót sau trận đánh bão lửa, dù đôi mắt không còn nhìn thấy ánh sáng, Đại tá Lê Duy Ứng vẫn không ngừng sáng tạo. Bằng nghị lực phi thường của một người thương binh, ông học cách cảm nhận thế giới qua đôi tay và tâm hồn, tiếp tục cống hiến cho đời hàng nghìn tác phẩm hội họa, điêu khắc đặc sắc, truyền ngọn lửa kiên trung cho các thế hệ mai sau.

Ghi nhận đóng góp vĩ đại và ý chí thép của ông, Đảng và Nhà nước đã trang trọng phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân cho họa sĩ Lê Duy Ứng. Bài viết hôm nay trên "Câu chuyện thời hoa lửa" là lời tri ân thành kính, lời chúc sức khỏe gửi tới ông — người anh hùng đã dùng chính máu xương để vẽ nên niềm tin, một tấm gương ngời sáng soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay mãi mãi tự hào và tiếp bước giữ gìn non sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn