ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG LÊ HỮU TRÁC-NGỌN LỬA KIÊN CƯỜNG TRÊN ĐẢO CỒN CỎ
Nguyễn Thị Hiền Thảo
Năm 1962, khi vừa bước vào tuổi đôi mươi, Lê Hữu Trạc lên đường nhập ngũ và được giao nhiệm vụ bảo vệ giới tuyến tại Quảng Trị. Đến năm 1965, ông cùng Trung đội 3 ra đảo Cồn Cỏ làm nhiệm vụ giữa lúc nơi đây liên tục hứng chịu bom đạn từ máy bay và tàu chiến Mỹ. Gần 1.000 ngày bám trụ trên đảo là quãng thời gian đầy gian khổ, khi người lính vừa chiến đấu, vừa xây dựng công sự và chịu đựng những lúc thiếu thốn lương thực, nước uống. Dù nhiều đồng đội hy sinh, ông cùng những người còn lại vẫn quyết tâm giữ vững đảo tiền tiêu.
Năm 1968, ông trở về đất liền và tiếp tục đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ chiến đấu tại khu vực Vĩnh Linh, Cửa Việt và Khe Sanh. Trong một lần trinh sát trận địa, ông bị thương nặng, mất cả hai mắt khi mới 28 tuổi. Không còn khả năng trở lại chiến trường, ông bắt đầu một cuộc sống mới với những tổn thương không thể bù đắp. Tuy vậy, sự đồng hành của người vợ và tình cảm của đồng đội đã giúp ông vượt qua những năm tháng khó khăn.
Điều đáng quý ở người cựu chiến binh ấy là dù mang thương tật suốt đời, ông vẫn luôn hướng về những người đã cùng mình chiến đấu. Với ông, những chiến công có được không bao giờ là thành quả của riêng một cá nhân mà được tạo nên từ sự hy sinh của cả tập thể. Những năm tháng sau chiến tranh, ông sống giản dị, luôn trân trọng quá khứ và đồng đội. Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì thế không chỉ ghi nhận những năm tháng chiến đấu của Lê Hữu Trạc mà còn nhắc nhớ về biết bao người lính đã góp phần bảo vệ Cồn Cỏ và quê hương trong những năm tháng chiến tranh.



