Anh hùng Lực lượng vũ trang LÊ TRẦN MÃN
ANH HÙNG LÊ TRẦN MÃN – “XIN MƯA” TRÊN ĐỈNH 685 Giữa những ngọn núi đá Vị Xuyên từng bị bom đạn cày xới đến bạc trắng, có một người lính quân y đã bước ra khỏi vị trí cứu thương, cầm súng chiến đấu như một người lính bộ binh và ở lại với trận địa đến phút cuối cùng. Đó là Thượng sĩ Lê Trần Mãn – người chiến sĩ của Sư đoàn 356 đã anh dũng hy sinh tại điểm cao 685 và được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Từ người lính quân y đến chiến trường Vị Xuyên.
Lê Trần Mãn quê ở huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa. Ông nhập ngũ tháng 3/1979, sau đó được đào tạo sơ cấp quân y rồi về công tác tại Đại đội 7, Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 153, Sư đoàn 356. Khi chiến sự tại mặt trận Vị Xuyên trở nên ác liệt, đơn vị của ông được điều lên tuyến đầu làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc. Ông vốn là một người lính quân y. Công việc chính là cứu chữa thương binh, băng bó vết thương và giành giật sự sống cho đồng đội giữa chiến trường. Nhưng tại Vị Xuyên, ranh giới giữa người cứu thương và người trực tiếp cầm súng đôi khi chỉ cách nhau trong một khoảnh khắc. Khi đồng đội cần, Lê Trần Mãn đã bước từ túi thuốc sang khẩu súng. 685 – ngọn núi của lửa và đá. Điểm cao 685 thuộc khu vực Thanh Thủy, Vị Xuyên là một trong những nơi diễn ra chiến sự đặc biệt ác liệt. Sức công phá của pháo binh khiến nhiều khu vực núi đá bị nghiền nát, bạc trắng; các cựu chiến binh sau này gọi nơi đây bằng cái tên ám ảnh: “lò vôi thế kỷ”. Trung tuần tháng 1/1985, Đại đội 7 được giao nhiệm vụ thay phiên giữ các chốt tại điểm cao 685. Ngày 14/1, những đợt tiến công dữ dội bắt đầu. Trong một ngày, đơn vị đã phải chống trả nhiều đợt tiến công và chịu những tổn thất lớn về người. Đến sáng 17/1/1985, tình hình càng trở nên nguy cấp.Lực lượng giữ chốt ngày một mỏng. Nhiều cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh hoặc bị thương. Trong hoàn cảnh ấy, Lê Trần Mãn quyết định rời vị trí cứu thương để trực tiếp tham gia chiến đấu cùng những người còn lại.
Tuyên Quang11/08/2026Xã Măng Đen (Đoàn xã Măng Đen)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
ANH HÙNG LÊ TRẦN MÃN – “XIN MƯA” TRÊN ĐỈNH 685
Giữa những ngọn núi đá Vị Xuyên từng bị bom đạn cày xới đến bạc trắng, có một người lính quân y đã bước ra khỏi vị trí cứu thương, cầm súng chiến đấu như một người lính bộ binh và ở lại với trận địa đến phút cuối cùng. Đó là Thượng sĩ Lê Trần Mãn – người chiến sĩ của Sư đoàn 356 đã anh dũng hy sinh tại điểm cao 685 và được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Từ người lính quân y đến chiến trường Vị Xuyên. Lê Trần Mãn quê ở huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa. Ông nhập ngũ tháng 3/1979, sau đó được đào tạo sơ cấp quân y rồi về công tác tại Đại đội 7, Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 153, Sư đoàn 356. Khi chiến sự tại mặt trận Vị Xuyên trở nên ác liệt, đơn vị của ông được điều lên tuyến đầu làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc. Ông vốn là một người lính quân y. Công việc chính là cứu chữa thương binh, băng bó vết thương và giành giật sự sống cho đồng đội giữa chiến trường. Nhưng tại Vị Xuyên, ranh giới giữa người cứu thương và người trực tiếp cầm súng đôi khi chỉ cách nhau trong một khoảnh khắc. Khi đồng đội cần, Lê Trần Mãn đã bước từ túi thuốc sang khẩu súng.
685 – ngọn núi của lửa và đá. Điểm cao 685 thuộc khu vực Thanh Thủy, Vị Xuyên là một trong những nơi diễn ra chiến sự đặc biệt ác liệt. Sức công phá của pháo binh khiến nhiều khu vực núi đá bị nghiền nát, bạc trắng; các cựu chiến binh sau này gọi nơi đây bằng cái tên ám ảnh: “lò vôi thế kỷ”. Trung tuần tháng 1/1985, Đại đội 7 được giao nhiệm vụ thay phiên giữ các chốt tại điểm cao 685. Ngày 14/1, những đợt tiến công dữ dội bắt đầu. Trong một ngày, đơn vị đã phải chống trả nhiều đợt tiến công và chịu những tổn thất lớn về người.
Đến sáng 17/1/1985, tình hình càng trở nên nguy cấp.Lực lượng giữ chốt ngày một mỏng. Nhiều cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh hoặc bị thương. Trong hoàn cảnh ấy, Lê Trần Mãn quyết định rời vị trí cứu thương để trực tiếp tham gia chiến đấu cùng những người còn lại. Người y tá khi ấy không còn chỉ mang theo băng gạc và thuốc men. Ông cầm súng. Tám đợt tiến công và những người lính còn lại Theo tư liệu của Báo Cựu chiến binh Việt Nam, từ khoảng 8 giờ sáng đến 15 giờ ngày 17/1, lực lượng tại chốt phải chống trả tám đợt tiến công liên tiếp. Sau những giờ chiến đấu khốc liệt, số người có thể tiếp tục cầm súng ngày càng ít. Cuối cùng, tại vị trí của Lê Trần Mãn chỉ còn ông và một chiến sĩ vô tuyến điện có thể tiếp tục chiến đấu.
Lê Trần Mãn sử dụng B40, B41 để ngăn những đợt tiến công. Hết đạn chống tăng, ông chuyển sang súng AK. Khi đạn AK cạn dần, ông dùng lựu đạn. Mỗi loại vũ khí hết đi là khoảng cách giữa những người lính với đối phương lại gần thêm. Nhưng trận địa vẫn chưa bị bỏ lại. Trong giờ phút ấy, Lê Trần Mãn nói với người chiến sĩ vô tuyến rằng nếu đạn hết, họ vẫn còn lưỡi lê, báng súng và trái tim để tiếp tục chiến đấu. Có lẽ chưa bao giờ hai chữ “giữ chốt” lại được đo bằng một giá đắt đến thế.
Lá cờ trên điểm cao 685. Một trong những hình ảnh được nhiều tài liệu nhắc lại về Lê Trần Mãn là câu chuyện lá cờ Tổ quốc trên điểm cao 685. Báo Nhân Dân ghi nhận rằng trong trận chiến, ông đã xung phong đưa lá cờ Việt Nam lên vị trí cao trên điểm 685, thay thế lá cờ của đối phương, khẳng định chủ quyền của Tổ quốc. Giữa một nơi pháo đạn có thể trùm xuống bất cứ lúc nào, việc dựng lá cờ ấy không đơn thuần là một hành động quân sự.
Đó là lời khẳng định bằng chính tính mạng của người lính: Mảnh đất này là của Tổ quốc Việt Nam. Lá cờ có thể bị khói pháo che khuất.Đá núi có thể bị đánh vỡ.Nhưng ý chí bảo vệ chủ quyền thì không thể bị khuất phục.
“Xin mưa trên đỉnh 685”. Trong ký ức của những cựu chiến binh từng chiến đấu tại Vị Xuyên còn lưu lại một câu chuyện đặc biệt về Lê Trần Mãn. Khi lực lượng giữ chốt đã quá mỏng, đạn dược gần cạn và đối phương tiếp tục áp sát, ông đã yêu cầu hỏa lực phía sau chi viện trực tiếp lên khu vực trận địa. Trong ngôn ngữ chiến trường, những người lính gọi pháo chi viện bằng một hình ảnh rất đặc biệt: “mưa”. Theo lời kể của cựu chiến binh Nguyễn Văn Hợp, đồng đội từng cùng Lê Trần Mãn chiến đấu tại 685, người chiến sĩ đã gọi về chỉ huy:
“Xin mưa… lên đỉnh 685.” Đó là quyết định mà người ra lệnh hiểu rất rõ hiểm nguy: pháo của quân ta sẽ dội xuống nơi chính mình đang bám trụ. Nhưng nếu không có hỏa lực chi viện, trận địa có nguy cơ bị mất. Một người lính quân y vốn mang nhiệm vụ cứu người, đến thời khắc cuối cùng lại sẵn sàng đặt chính tính mạng của mình vào vùng hỏa lực để giữ lấy điểm cao. Có lẽ chính nghịch lý ấy khiến câu chuyện về Lê Trần Mãn trở nên đặc biệt xúc động.Chiến đấu đến viên đạn cuối cùng Sau đợt pháo chi viện, trận chiến vẫn tiếp diễn. Theo tư liệu của Hội Cựu chiến binh Việt Nam, khi phát hiện lực lượng đối phương tiếp tục áp sát, Lê Trần Mãn đưa súng AK lên bắn nhưng súng đã hết đạn. Ông lập tức dùng lưỡi lê, lao ra khỏi chiến hào tiếp tục chiến đấu và sau đó trúng đạn, anh dũng hy sinh. Báo Nhân Dân xác nhận Thượng sĩ Lê Trần Mãn hy sinh ngày 17/1/1985 tại khu vực điểm cao 685.
Người lính quân y đã không rời trận địa. Ông đã ở lại với đồng đội, với lá cờ và với ngọn núi mà mình được giao nhiệm vụ bảo vệ. Người lính vẫn nằm lại giữa đá núi Vị Xuyên Có một điều khiến câu chuyện về Lê Trần Mãn càng trở nên day dứt. Theo lời kể của đồng đội được Báo Hà Giang ghi lại, sau khi ông hy sinh, thi thể được đồng đội tìm thấy tại một hốc đá, được bọc lại và đặt vào khe đá. Tuy nhiên, do chiến sự và pháo kích quá dữ dội, lực lượng phía sau không thể tiếp cận vị trí để đưa ông xuống. Nhiều năm sau, hài cốt của người Anh hùng vẫn chưa được tìm thấy.
Báo Nhân Dân cũng ghi nhận đến nhiều năm sau chiến tranh, hài cốt của Lê Trần Mãn vẫn chưa thể được quy tập.Ông đã thực sự trở thành một phần của Vị Xuyên. Máu xương hòa vào núi đá. Tuổi trẻ gửi lại nơi biên cương. Từ một người y tá trở thành Anh hùng Ngày 29/8/1985, Nhà nước truy tặng liệt sĩ Lê Trần Mãn danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhiều năm sau, tên ông tiếp tục được nhắc nhớ trên chính mảnh đất Hà Giang mà ông từng chiến đấu. Tháng 12/2020, tỉnh Hà Giang quyết định đặt tên đường Lê Trần Mãn cho một tuyến đường tại thành phố Hà Giang. Tuyến đường dài khoảng 660 m tại khu vực xã Phương Thiện. Cùng với ông, hai Anh hùng của mặt trận Vị Xuyên là Hoàng Hữu Chuyên và Nguyễn Viết Ninh cũng được đặt tên cho các tuyến đường, phố của thành phố.
Những tấm biển mang tên người lính giữa một thành phố thanh bình hôm nay chính là một cách để lịch sử tiếp tục được kể. Người cứu thương đã lấy chính mình để giữ đất Lê Trần Mãn bước vào chiến trường với nhiệm vụ của một người quân y. Ông được học cách băng bó vết thương.Được giao nhiệm vụ cứu đồng đội. Được rèn luyện để giữ lại sự sống giữa chiến tranh. Nhưng khi trận địa chỉ còn vài người, người y tá ấy đã cầm B40, B41, AK, lựu đạn rồi đến lưỡi lê để chiến đấu. Khi cần khẳng định chủ quyền, ông mang lá cờ Tổ quốc lên điểm cao. Khi đạn gần cạn và đối phương tràn tới, ông xin pháo chi viện lên chính nơi mình đang đứng. Và khi không còn đường lui, ông lựa chọn ở lại.
Ngày nay, đứng trước những ngọn núi đá Vị Xuyên, chúng ta khó có thể hình dung hết sự khốc liệt của những ngày tháng ấy. Nhưng câu chuyện của Anh hùng Lê Trần Mãn vẫn nhắc thế hệ hôm nay rằng chủ quyền của Tổ quốc đã được bảo vệ bằng những con người bình dị mà phi thường – những người sẵn sàng lấy chính tuổi xuân và tính mạng của mình để giữ lại từng tấc đất biên cương.
Lê Trần Mãn đã nằm lại giữa đá núi 685, nhưng “cơn mưa” ông xin cho trận địa năm ấy vẫn như vang vọng trong ký ức Vị Xuyên – một lời nhắc về lòng quả cảm, về sự hy sinh và về một thế hệ đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.



