Anh hùng lực lượng vũ trang - Lữ Văn Khá
BÀI DỰ THI
THÍ SINH DỰ THI: MAI NGUYỄN BẢO NGỌC, HỌC SINH LỚP 5/1
BÀI LÀM
Tôi lớn lên ở vùng đất Nhựt Ninh, nơi những con đường nhỏ len lỏi giữa cánh đồng lúa xanh, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm nghĩa tình và cả những ký ức không thể nào quên. Ở quê tôi, có một cái tên mà mỗi lần nhắc đến, ai cũng lặng đi một chút, rồi lại ánh lên niềm tự hào – liệt sĩ Lữ Văn Khá.
Tôi biết đến ông không phải từ những trang sách dày, mà từ chính tấm bảng tiểu sử đặt trang nghiêm nơi quê nhà. Những dòng chữ giản dị nhưng chứa đựng cả một cuộc đời ngắn ngủi mà rực rỡ như một mùa hoa đỏ.
Ông sinh năm 1942, tại ấp Nhựt Long, xã Nhựt Ninh, huyện Tân Trụ, tỉnh Long An – một vùng quê còn nhiều khó khăn trong những năm đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của ông có lẽ cũng như bao người con quê tôi: lớn lên giữa đồng ruộng, sớm quen với cái nắng, cái gió và cả những lo toan của cuộc sống.
Nhưng khi Tổ quốc cần, ông đã không chọn con đường bình yên.
Năm 1960, khi mới mười tám tuổi, ông tham gia tổ thanh niên giải phóng của ấp Nhựt Long. Đó không chỉ là một quyết định của tuổi trẻ, mà là bước ngoặt của cả cuộc đời. Chỉ một năm sau, năm 1961, ông đã được tín nhiệm vào Ban Chấp hành Đoàn xã – minh chứng cho tinh thần trách nhiệm và năng lực của một người thanh niên đầy nhiệt huyết.
Đến năm 1965, ông giữ chức vụ xã đội trưởng xã Nhựt Ninh. Từ một người thanh niên, ông trở thành người chỉ huy, dẫn dắt lực lượng du kích địa phương. Những năm tháng ấy, chiến tranh ngày càng ác liệt. Bom đạn không chỉ rơi trên chiến trường mà còn trút xuống từng mái nhà, từng thửa ruộng.
Năm 1966, khi quân Mỹ mở những cuộc càn quét vào ấp Nhựt Tân, ông đã trực tiếp chỉ huy du kích đánh trả. Trận đánh ấy không lớn trên bản đồ quân sự, nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng to lớn đối với người dân quê tôi. Dưới sự chỉ huy của ông, lực lượng du kích đã đánh kiềm chân địch, bẻ gãy trận càn, tiêu diệt 4 tên Mỹ và làm bị thương nhiều tên khác.
Tôi từng đứng trước mảnh đất ấy và tưởng tượng: giữa khói súng mịt mù, một người chỉ huy trẻ tuổi vẫn bình tĩnh, mưu trí điều binh khiển tướng. Không phải bằng vũ khí hiện đại, mà bằng lòng dũng cảm và trí tuệ, ông đã khiến kẻ thù phải khiếp sợ.
Sau đó, ông tiếp tục được giao trọng trách Bí thư chi bộ xã Nhựt Ninh (1966–1967). Ở bất kỳ vị trí nào, ông cũng luôn là người đi đầu, gương mẫu trong công tác, vừa chiến đấu, vừa xây dựng phong trào cách mạng tại địa phương.
Đầu năm 1968, ông được rút về làm chính trị viên đại đội của huyện Tân Trụ. Nhưng cũng chính mùa xuân ấy – mùa xuân đáng lẽ phải tràn đầy hy vọng – lại trở thành mùa xuân dang dở của cuộc đời ông.
Ngày 15 tháng 01 năm 1968, trong một trận chiến tại Tân Trụ, ông đã anh dũng hy sinh.
Hai mươi sáu năm – một đời người quá ngắn. Nhưng trong khoảng thời gian ấy, ông đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc, cho quê hương. Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau bao ước mơ chưa kịp thực hiện, bao mùa lúa chưa kịp gặt.
Người dân quê tôi kể rằng, ông là người luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ, không ngại khó, không sợ nguy hiểm. Ông chiến đấu không chỉ bằng lòng dũng cảm, mà còn bằng sự mưu trí, biết cách giảm thiểu tổn thất cho lực lượng cách mạng, bảo toàn sức mạnh lâu dài.
Với những đóng góp ấy, ông đã được Nhà nước công nhận là liệt sĩ và truy tặng 3 Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng I, II, III.
Nhưng với tôi, và với người dân Nhựt Ninh, ông không chỉ là một tấm huân chương, một dòng tên trong lịch sử.
Ông là một phần của quê hương.
Là câu chuyện được kể lại qua nhiều thế hệ.
Là niềm tự hào lặng lẽ nhưng bền bỉ.
Có những buổi chiều, tôi đi qua con đường làng, nhìn những cánh đồng lúa đang thì con gái, tôi lại nghĩ về ông. Nếu ông còn sống, có lẽ ông cũng sẽ đứng đâu đó, nhìn quê hương đổi mới từng ngày.
Thế hệ chúng tôi hôm nay không còn phải cầm súng. Nhưng chúng tôi có một “mặt trận” khác – đó là học tập, là xây dựng quê hương, là sống xứng đáng với những gì cha anh đã hy sinh.
Câu chuyện về liệt sĩ Lữ Văn Khá – với tôi – không chỉ là ký ức của quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở cho hiện tại và tương lai:
Rằng có những cuộc đời tuy ngắn ngủi…nhưng lại rực rỡ như một mùa hoa đỏ.



