Anh hùng lực lượng vũ trang - Ngô Chí Quốc
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Chí Quốc là một biểu tượng tiêu biểu của tinh thần chiến đấu kiên cường, mưu trí và lòng trung thành tuyệt đối với cách mạng trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp ác liệt ở chiến trường Đông Nam Bộ. Ông sinh năm 1929, dân tộc Kinh, quê ở xã Hiệp Bình, huyện Thủ Đức, Thành phố Hồ Chí Minh (nay là phường Hiệp Bình, Thành phố Hồ Chí Minh), trong một gia đình đánh cá nghèo ven sông Sài Gòn. Tuổi thơ gắn liền với mái chèo, con nước và cuộc sống cơ cực đã sớm hun đúc ở Ngô Chí Quốc ý chí vượt khó, tinh thần chịu đựng gian khổ và lòng căm thù sâu sắc đối với kẻ xâm lược.
Tháng 3 năm 1946, khi mới 17 tuổi, Ngô Chí Quốc đã xung phong nhập ngũ, bước vào con đường chiến đấu vì độc lập dân tộc. Trưởng thành qua thực tiễn chiến tranh, ông trở thành Tiểu đội phó trinh sát Tiểu đoàn 303, Đại đoàn 330, bộ đội chủ lực Đông Nam Bộ, đồng thời là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong điều kiện vũ khí trang bị vô cùng thiếu thốn những năm đầu kháng chiến, năm 1947, Ngô Chí Quốc đã cùng đồng đội tìm kiếm súng đạn của quân đội Nhật bị vứt lại dưới lòng sông Sài Gòn, đoạn Thị Nghè, góp phần quan trọng giải quyết nạn thiếu vũ khí cho đơn vị – một việc làm thể hiện rõ tinh thần sáng tạo, dám nghĩ dám làm của người chiến sĩ trẻ.
Trong chiến đấu, Ngô Chí Quốc luôn là người xông xáo, gan dạ và mưu trí. Tháng 3 năm 1949, trong trận đánh đồn Lái Thiêu, ông được giao phụ trách một mũi tiến công. Vượt qua nhiều lớp hàng rào dày đặc, bất chấp hỏa lực dày của địch, Ngô Chí Quốc đã sử dụng lưu đạn tiêu diệt gọn hai tiểu đội đối phương, góp phần quan trọng vào thắng lợi của trận đánh. Tên tuổi ông dần trở nên quen thuộc trong đơn vị như một trinh sát quả cảm, luôn hoàn thành xuất sắc những nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm nhất.
Tháng 4 năm 1952, trong trận Cầu Đinh, Ngô Chí Quốc bị thương nặng và rơi vào tay địch. Trước những đòn tra tấn dã man của kẻ thù, ông vẫn giữ vững khí tiết, tuyệt đối không khai báo. Không khuất phục, ông luôn tìm cách vượt ngục và trong lần vượt ngục thứ hai, đã trực tiếp đưa được 7 cán bộ cùng thoát về đơn vị an toàn – một chiến công thầm lặng nhưng vô cùng dũng cảm, thể hiện trí tuệ và bản lĩnh kiên cường của người cộng sản.
Ngày 01 tháng 6 năm 1954, trong trận Cầu Đinh lần thứ hai, Ngô Chí Quốc chỉ huy tiểu đội bộc phá đánh thẳng vào đồn địch. Khi tiến đến hàng rào thứ ba, ông bị trúng đạn, thương nặng. Trong giây phút sinh tử, Ngô Chí Quốc đã giao lại vũ khí cho đồng đội, lăn chếch sang một hướng khác và hô vang “Xung phong!”. Quân Pháp tưởng rằng bộ đội ta chuyển hướng tiến công nên tập trung hỏa lực bắn về phía ông. Ngô Chí Quốc anh dũng hy sinh, nhưng nhờ sự hy sinh ấy, đơn vị đã thọc sâu, làm chủ trận địa và tiêu diệt toàn bộ đồn Cầu Đinh.
Suốt 9 năm chiến đấu liên tục trên chiến trường Đông Nam Bộ, Ngô Chí Quốc đã tham gia hơn 100 trận đánh, cùng đơn vị tiêu diệt 941 tên địch, bắt sống 38 tên, thu 231 khẩu súng các loại. Ông được tặng thưởng Huân chương Quân công hạng Nhì, Huân chương Chiến công hạng Nhất. Ngày 7 tháng 5 năm 1956, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã truy tặng ông Huân chương Quân công hạng Nhì và danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Tên tuổi Anh hùng Ngô Chí Quốc hôm nay đã được đặt cho đường phố và trường học tại Thủ Đức, Thành phố Hồ Chí Minh – như một sự tri ân và nhắc nhớ về người con ưu tú của miền sông nước đã hiến trọn đời mình cho Tổ quốc. Câu chuyện về ông mãi mãi là ngọn lửa thiêng của “thời hoa lửa”, thắp sáng lòng yêu nước và lý tưởng sống cao đẹp cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



