Bài viết

Anh hùng lực lượng vũ trang Ngô Văn Lùi

Họ và tên: Ngô Văn Lủi Sinh năm : 1950 Cấp bậc: Đại tá Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân (phong tặng ngày 20/12/1972) Nơi sinh: Xã Thái Sơn, huyện Thái Thụy, tỉnh Thái Bình Năm nhập ngũ: 1968 Đơn vị: Từng chiến đấu trong hàng ngũ Đoàn Đặc công 367 Thành tích khác: 3 lần được phong tặng danh hiệu Dũng sĩ, 2 lần được tặng danh hiệu "Dũng sĩ diệt Mỹ".

Hưng Yên26/12/2025Phạm Quang Mạnh - 10A3 (xã Đông Quan)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, giữa rừng già Trường Sơn mịt mù bom đạn, có một người chiến sĩ trẻ của lực lượng đặc công nước ta mang tên Ngô Văn Lủi. Anh không cao lớn, không ồn ào, cũng chẳng bao giờ thích đứng trước đám đông. Đồng đội hay đùa rằng: “Nó lủi như con sóc rừng”, và vì thế mà cái tên “Lủi” cũng gắn với anh như một biệt danh thân thương. Ngô Văn Lủi sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Thuở nhỏ, anh quen với việc chạy băng qua những cánh đồng, len lỏi vào những lối mòn quanh làng để hái củi, bẫy chim. Chẳng ai ngờ rằng chính sự nhanh nhẹn ấy lại trở thành lợi thế đặc biệt khi ông gia nhập lực lượng đặc công. Ngày nhập ngũ, Lủi chỉ xin với mẹ một câu: “Con đi đánh giặc, bao giờ đất nước yên bình con mới về.” Trong đơn vị, Lủi nổi tiếng vì khả năng tiếp cận mục tiêu trong đêm tối—nhẹ như không khí, im như bóng. Nhiều trận đánh, anh cùng tổ đặc công luồn sâu vào căn cứ địch, đặt bộc phá rồi rút đi trước khi lính Mỹ kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Có lần, khi nhận nhiệm vụ đánh vào kho xăng của địch ở ven sông, đường tiến vô cùng hiểm trở, địch bố trí mìn và dây thép báo động dày đặc. Lủi là người đi đầu. Anh khẽ gạt từng nhánh lá, cắt từng sợi dây báo động nhỏ như sợi tóc. Chưa đến 30 phút sau, cả tổ đã lọt vào được trung tâm mục tiêu. Đêm ấy, cả bầu trời rực sáng. Kho xăng bùng cháy, kéo theo cả hệ thống hậu cần của địch trong khu vực bị tê liệt. Đồng đội ôm lấy anh: “Lủi làm như đi dạo!” Anh chỉ cười: “Miễn hoàn thành nhiệm vụ.” Cuối năm 19xx, trong một trận đánh lớn, Lủi bị thương khi che cho đồng đội rút lui. Vết thương nặng, nhưng anh nhất quyết không chịu lên tuyến sau trước khi đảm bảo đơn vị an toàn. Khi y tá phát hiện, anh đã ngất đi trên võng. Tỉnh lại, anh chỉ hỏi một câu: “Cả tổ đủ chưa? Có ai bị kẹt lại không?” Theo nhiều đồng đội kể lại, trận đánh cuối cùng của Ngô Văn Lủi diễn ra trong một đêm mưa lớn. Đơn vị nhận nhiệm vụ phá hủy trung tâm thông tin của địch. Khi đội hình bị lộ, Lủi xung phong làm người đánh chặn phía sau để tạo điều kiện cho đồng đội rút an toàn. Anh chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Khi tiếng súng im, trời cũng vừa sáng. Đồng đội quay lại tìm anh. Họ thấy Lủi nằm gục bên gốc cây, tay vẫn nắm chặt khẩu súng đã hết đạn, trước mặt là con đường mà đơn vị vừa rút qua. Dường như đến giây phút cuối cùng, điều anh lo nhất vẫn là đàn anh em phía sau. Tên tuổi Ngô Văn Lủi không được biết đến rộng rãi như nhiều anh hùng khác, nhưng trong lòng những người đã từng chiến đấu cùng anh, anh là biểu tượng của: Sự dũng cảm không phô trương Tinh thần hoàn thành nhiệm vụ tuyệt đối Sự lặng lẽ hi sinh của những người không tên Một đồng đội của anh từng nói: “Nó lủi trong rừng như bóng, nhưng sáng trong lòng anh em như ngọn lửa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn