Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng lực lượng vũ trang Nguyễn Đức Thụy

Hưng Yên30/12/2025Chi đoàn 10A10_THPT Khoái Châu (Chi đoàn 10A10_THPT Khoái Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

. Anh hùng lực lượng vũ trang Nguyễn Đức Thụy

Ngày ấy, ông chỉ là một cậu bé chăn trâu cắt cỏ nơi đồng làng, quen sông nước, mê bơi lội và giỏi võ từ sớm. Khi khoác lên mình bộ quân phục năm 1967, ông không nghĩ nhiều, chỉ biết mình phải đi. Đi để bảo vệ làng quê, bảo vệ những điều thân thuộc nhất. Rồi ông được chọn vào lực lượng đặc công nước – nơi mà mỗi lần xuống nước là một lần đặt cược mạng sống.

Năm Mậu Thân 1968, ông cùng đơn vị vượt Trường Sơn bằng đường bộ để vào chiến trường miền Nam. Những tháng ngày ở Rừng Sác trở thành quãng đời không thể nào quên. Nắng gió hun tóc những người lính đỏ quạch, da đen cháy, thân hình rắn chắc như thép đã tôi qua lửa. Họ sống cùng nhau, chia từng điếu thuốc, từng miếng lương khô, cùng nín thở dưới làn nước lạnh, phía trên là tàu địch và những loạt đạn bắn xối xả. Có người vừa mới sát cánh cùng ông trong một trận đánh, hôm sau đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng sông, lòng biển.

Ông vẫn nhớ như in trận đánh ngày 20 tháng 5 năm 1973 tại quân cảng Cát Nở – Rạch Rừa. Đêm ấy, ông và một đồng đội mang theo khối thuốc nổ gần trăm cân vượt eo biển Vũng Tàu. Sóng dữ, nước xiết, địch canh phòng dày đặc. Khi đang tiếp cận mục tiêu thì đồng đội bị chuột rút. Tình thế không cho phép chần chừ. Ông một mình áp sát mạn tàu, gắn thuốc nổ rồi lặng lẽ rút ra trong bóng đêm. Khi khối thuốc phát nổ, cả cụm tàu cùng hàng chục nghìn tấn bom đạn bị nhấn chìm xuống biển. Đó là một lần nữa ông bước ra khỏi lằn ranh sinh tử.

Suốt những năm tháng chiến tranh, ông nhiều lần đứng giữa sự sống và cái chết. Ba lần đơn vị làm lễ truy điệu khi ông vẫn còn thở. Có lần bom nổ hất ông văng xa hàng chục mét. Có lần vết thương nặng đến mức phải cắt bỏ một mét ruột. Thậm chí có lần tim ông đã ngừng đập, chỉ vì cơn mưa kéo dài mà người ta phát hiện ra ông còn sống. Ông vẫn nghĩ, chính đồng đội đã giữ ông lại với cuộc đời này.

Ngày 23 tháng 12 năm 1973, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi vẫn đang hoạt động bí mật, hoàn toàn không hay biết. Mãi đến sau ngày đất nước thống nhất, ông mới chính thức nhận danh hiệu ấy. Với ông, đó không chỉ là vinh dự của riêng mình, mà còn là sự tri ân dành cho những người đã ngã xuống mà không kịp trở về.

Giờ đây, khi đã đi qua hơn nửa đời người, trên cơ thể ông vẫn còn hàng chục mảnh đạn. Mỗi khi trái gió trở trời, những vết thương cũ lại nhức buốt. Nhưng ông vẫn mỉm cười. Ông thấy mình may mắn vì được trở về, được sống giữa hòa bình, được nhìn thấy đất nước đổi thay. Những cơn đau ấy, với ông, chỉ như một lời nhắc nhở rằng ông đã từng sống trọn vẹn cho tuổi trẻ, cho Tổ quốc, cho đồng đội.

Nếu có điều gì để tự hào, thì đó là ông đã không sống cho riêng mình. Ông đã sống như một người lính – trọn vẹn đến tận cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Anh hùng lực lượng vũ trang Nguyễn Đức Thụy | Câu chuyện thời hoa lửa