Anh hùng lực lượng vũ trang Nguyễn Hữu Ngoãn
Trong dòng chảy hào hùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Quảng Bình – mảnh đất “tuyến lửa” khốc liệt – đã sản sinh và hun đúc nên nhiều tấm gương anh hùng bất khuất. Trong số đó, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Hữu Ngoãn là một biểu tượng tiêu biểu cho tinh thần chiến đấu ngoan cường, ý chí sắt đá và phẩm chất cao đẹp của người chiến sĩ cách mạng Việt Nam. Cuộc đời và chiến công của anh là một trang sử sống động, thấm đẫm mồ hôi, máu và niềm tin son sắt vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc. Nguyễn Hữu Ngoãn sinh năm 1945, dân tộc Kinh, quê ở xã Thanh Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình. Được lớn lên trong không khí sục sôi của phong trào cách mạng, được nhà trường xã hội chủ nghĩa giáo dục, anh sớm nhận thức rõ trách nhiệm của người thanh niên đối với Tổ quốc. Vừa tròn 18 tuổi, tháng 7 năm 1963, Nguyễn Hữu Ngoãn đã tình nguyện xung phong nhập ngũ. Trong 6 tháng huấn luyện đầu tiên, dù tuổi đời còn rất trẻ, anh luôn nêu cao tinh thần học tập, rèn luyện nghiêm túc, đạt loại khá và giỏi ở tất cả các môn, được đơn vị tặng giấy khen – minh chứng cho ý chí phấn đấu bền bỉ ngay từ những ngày đầu quân ngũ. Do yếu sức khỏe, có thời gian được trở về địa phương, nhưng Nguyễn Hữu Ngoãn không hề nản chí. Ở bất cứ cương vị nào, anh vẫn hăng hái tham gia mọi công tác, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và tiếp tục được tỉnh tặng giấy khen. Khi trở lại đơn vị pháo cao xạ, anh được biên chế là binh nhất, pháo thủ số 2, Đại đội 3, Tiểu đoàn 9 pháo cao xạ, bộ đội địa phương Quảng Bình – một vị trí đòi hỏi sự bình tĩnh, chính xác và tinh thần hiệp đồng cao độ giữa làn bom đạn kẻ thù. Chỉ trong một năm, từ tháng 4 năm 1965 đến tháng 4 năm 1966, Nguyễn Hữu Ngoãn đã trực tiếp tham gia hơn 60 trận chiến đấu, trận nào cũng thể hiện tinh thần dũng cảm, mưu trí và quyết tâm tiêu diệt địch ngay từ loạt đạn đầu. Ngày 1 tháng 9 năm 1965, khi 8 máy bay A.4D của Mỹ đánh phá phà sông Gianh, bom đạn nổ dồn dập quanh trận địa, anh vẫn bình tĩnh lấy tầm, đạp cò, cùng đơn vị bắn rơi 2 máy bay địch. Ngày 13 tháng 11 năm 1965, trong trận đánh bảo vệ đập nước Cẩm Ly, khẩu đội của anh đã nổ súng kịp thời, bắn rơi tại chỗ 1 máy bay Mỹ ngay loạt đạn đầu. Đến ngày 10 tháng 2 năm 1966, thêm một chiếc máy bay địch nữa bị bắn rơi khi vừa hạ thấp độ cao tấn công mục tiêu. Đỉnh cao của tinh thần anh hùng được thể hiện rõ nét trong trận chiến ngày 14 tháng 4 năm 1966. Địch cho 4 máy bay phản lực oanh tạc dữ dội trận địa pháo cao xạ. Dù bị thương liên tiếp ba lần – vào tay trái, chân trái và tay phải – máu chảy nhiều, Nguyễn Hữu Ngoãn vẫn kiên quyết không rời mâm pháo, tiếp tục đạp cò, bắn thêm 3 điểm xạ và hô vang khẩu hiệu động viên đồng đội: “Nhìn thẳng vào quân thù, bắn thật mạnh, trả thù cho các đồng chí của chúng ta!”. Khi được chuyển về tuyến sau, nằm trên cáng, anh vẫn nhắn gửi: “…Hãy anh dũng chiến đấu giữ vững truyền thống của khẩu đội…”. Không chỉ anh dũng trong chiến đấu, Nguyễn Hữu Ngoãn còn là người khiêm tốn, giản dị, chân thành, luôn giúp đỡ đồng đội, đoàn kết lập công tập thể, được đồng chí, đồng đội hết mực tin yêu. Anh được tặng Huân chương Chiến công hạng Nhì và ngày 1 tháng 1 năm 1967, được Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sau chiến tranh, anh tiếp tục học tập, phục vụ quân đội. Năm 1985, trong một lần làm nhiệm vụ tại Cà Ròong (Thượng Trạch), anh bị sốt rét ác tính thể não, điều trị dài ngày tại Bệnh viện 108 rồi nghỉ hưu với quân hàm Trung tá. Cuộc đời Anh hùng Nguyễn Hữu Ngoãn là minh chứng sáng ngời cho phẩm chất “trung với nước, hiếu với dân”, là ngọn lửa truyền thống soi sáng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



