Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng lực lượng vũ trang - Nguyễn Lương Định

NGƯỜI ANH HÙNG VÁC ỐNG XĂNG QUA TÚI BOM VÀ "DÒNG SÔNG MANG LỬA" HUYỀN THOẠI. Ôm lấy phuy xăng giữa dòng sông đang cháy loang, một mình vác ống đi trước chịu bom từ trường thay cho cả đại đội — đó là lòng quả cảm vô song của Trung sĩ Nguyễn Lương Định. Dù đã về với đất mẹ, khí phách của người chiến sĩ xăng dầu Trường Sơn năm ấy vẫn mãi là ngọn lửa bất tử

Lâm Đồng03/08/2026Đoàn xã Thanh Ba (Đoàn xã Thanh Ba)11 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Lương Định: Người Chiến Sĩ Xăng Dầu Và Khúc Ca Quyết Tử Trên "Dòng Sông Mang LỬA"

Trong những trang sử hào hùng của tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, bên cạnh những đoàn xe ra tiền tuyến, những chiến sĩ công binh lấp hố bom, còn có một binh chủng thầm lặng nhưng là mạch máu sống còn của chiến trường: Chiến sĩ đường ống xăng dầu. Giữa làn mưa bom bão đạn, họ đã bắc những "vòi rồng" xuyên đại ngàn để tiếp nhiên liệu cho cuộc đại thắng. Trên mặt trận khốc liệt ấy, Trung sĩ Nguyễn Lương Định (1949 – 2002) — nguyên Tiểu đội trưởng thuộc Trung đoàn đường ống 592, Bộ Tư lệnh Trường Sơn — đã khắc ghi tên mình bằng một lòng quả cảm vô song, một tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.

Sinh ra tại mảnh đất Quảng Bình đầy nắng gió, chàng thanh niên Nguyễn Lương Định nhập ngũ năm 1968 và được biên chế vào Tiểu đoàn 668. Giữa túi bom ngàn trùng, ông đã cùng đồng đội tạo nên những kỳ tích dũng cảm đến nghẹt thở. Điển hình là ngày 15/8/1969, trên dòng sông Sê Băng Hiêng (Lào), máy bay địch phát hiện và xả súng điên cuồng khiến xăng chảy loang, bốc cháy ngùn ngụt cả một khúc sông. Không mảy may run sợ trước biển lửa, Nguyễn Lương Định đã hô hào anh em lao thẳng ra dòng nước xiết, dũng cảm kéo những phuy xăng chưa trúng đạn vào bờ, bảo toàn hàng trăm tấn xăng quý giá cho mặt trận.

Chưa dừng lại ở đó, tại cao điểm Pha Bang Nưa — nơi địch rải bom từ trường dày đặc hòng ngăn chặn ta lắp đặt đường ống, một quyết định lay động lòng người đã được đưa ra. Khi bom chồng lên bom, chưa rõ công binh đã phá hết hay chưa, người tiểu đội trưởng trẻ tuổi ấy đã kiên quyết xin đại đội trưởng được một mình vác ống qua trọng điểm trước. Ông can trường nói: "Nếu còn sót bom, chỉ một mình tôi hy sinh, còn hơn để cả đại đội phải tổn thất". Trong khoảnh khắc một mình bước đi giữa tử địa, một quả bom từ trường phát nổ, hất tung người chiến sĩ và khí tài lên không trung. Ông may mắn sống sót nhưng cơ thể đã gánh chịu những vết thương tàn khốc. Lòng quả cảm cứu cả đại đội ngày ấy đã trở thành tấm gương sáng cho toàn Trung đoàn noi theo.

Năm 1970, với thương tật 1/4, hai chân teo lại phải gắn liền với chiếc xe lăn, ông trở về hậu phương. Nhưng ý chí bộ đội Cụ Hồ trong ông chưa bao giờ tắt. Hàng ngày, người thương binh ấy vẫn tần tảo đẩy xe lăn ra cổng trường Đại học Thủy lợi bán xổ số nuôi gia đình. Đáng trân quý hơn, trước những lời dụ dỗ, mua chuộc bằng tiền tài của kẻ xấu để làm việc bất chính, ông đã thẳng thừng khước từ, giữ trọn vẹn sự liêm khiết và phẩm giá thanh cao của một người lính Trường Sơn.

Năm 2002, do thương tật quá nặng, ông qua đời, để lại niềm tiếc thương vô hạn. Cuộc đời anh hùng của ông đã trở thành nguồn cảm hứng vô tận để Thiếu tướng Hồ Sỹ Hậu viết nên cuốn tiểu thuyết "Dòng sông mang lửa" đầy giá trị. Để rồi, ngày 6/12/2023, Bộ Tư lệnh Binh đoàn 12 đã trang trọng tổ chức Lễ truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân cho Trung sĩ Nguyễn Lương Định. Sự vinh danh muộn màng nhưng vô cùng cao quý này chính là nén tâm hương thành kính, là lời khẳng định rằng: Lịch sử và thế hệ trẻ hôm nay sẽ mãi mãi không quên tên ông — người chiến sĩ đã dùng máu của mình để giữ cho mạch xăng Trường Sơn không bao giờ ngừng chảy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn