Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng lực lượng vũ trang - Nguyễn Văn Thành

Bắc Ninh03/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, khi tiếng súng kháng chiến chống Mỹ đang vào giai đoạn ác liệt nhất, chàng thanh niên Nguyễn Văn Thành khi đó mới vừa tròn 19 tuổi đã tình nguyện viết đơn bằng máu để lên đường nhập ngũ. Bác kể, ngày đó cái đói, cái khổ không làm người ta sợ bằng việc không được ra mặt trận.

​Bác được biên chế vào đơn vị công binh, nhiệm vụ chính là đảm bảo mạch máu giao thông trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Bác nhớ lại:

​"Cháu biết không, đường Trường Sơn lúc đó không chỉ có bom đạn, mà còn có sốt rét rừng, có cái đói lả người vì thiếu gạo. Nhưng cứ nghe tiếng xe tải gầm vang, thấy ánh đèn gầm của đoàn xe vận tải tiến về miền Nam, là anh em lại quên sạch mệt mỏi."

​Ký ức kinh hoàng nhất nhưng cũng tự hào nhất của bác là những đêm "sống lấn bom". Có những đoạn đường bị B-52 rải thảm nát vụn, đơn vị của bác phải vừa dỡ bom nổ chậm, vừa san lấp mặt bằng ngay trong đêm để kịp cho đoàn xe đi qua trước lúc bình minh. Bác chỉ vào vết sẹo dài trên cánh tay phải, đó là kỷ niệm từ một mảnh bom sượt qua trong trận chiến tại ngã ba Đồng Lộc năm nào.

​Trong câu chuyện của mình, bác Ba Thành nhắc nhiều đến những người đồng đội đã nằm lại. Có những người bạn thân thiết vừa cùng bác chia nhau mẩu lương khô ban chiều, thì đến tối đã mãi mãi dừng chân dưới một hố bom.

​Bác nghẹn ngào kể về người tiểu đội trưởng quê gốc Thái Bình: "Anh ấy trước khi hy sinh chỉ kịp dặn bác: 'Nếu còn sống, hãy về thăm mẹ anh ở quê nhé'. Câu nói đó theo bác suốt cả cuộc đời." Tình đồng đội giữa rừng già đại ngàn chính là sợi dây vô hình giúp những người lính vượt qua mọi giới hạn của bản thân. Họ sống không chỉ cho riêng mình, mà sống thay cho cả phần của những người đã ngã xuống.

​Hòa bình lập lại, bác Ba Thành trở về quê hương với cơ thể mang nhiều vết thương và một tâm hồn đầy ắp ký ức. Không chọn cách nghỉ ngơi, bác tích cực tham gia vào Hội Cựu chiến binh địa phương, trở thành nhịp cầu nối giữa quá khứ và hiện tại.

​Địa chỉ đỏ tại địa phương—nhà truyền thống cách mạng—đã trở thành ngôi nhà thứ hai của bác. Vào những ngày lễ lớn, bác lại đứng đó, trong bộ quân phục cũ nhưng phẳng phiu, kể cho các cháu học sinh nghe về lịch sử. Bác không kể bằng những con số khô khan, bác kể bằng hơi thở của người trong cuộc.

​Bác tâm sự:

​"Lịch sử không phải là những trang sách ngủ yên. Nó là máu xương, là tuổi trẻ của một thế hệ. Bác muốn các cháu hiểu rằng, hòa bình hôm nay có vị mặn của mồ hôi và vị chát của máu, để từ đó các cháu biết yêu hơn mảnh đất này."

​Vĩ thanh: Lời nhắn nhủ từ quá khứ

​Chia tay bác Ba Thành khi nắng chiều đã nhạt, tôi không khỏi xúc động trước tinh thần thép của một người lính già. Những nhân chứng lịch sử như bác chính là "bảo tàng sống", là những viên gạch hồng xây dựng nên nền móng tư tưởng cho thế hệ trẻ.

​Cuộc gặp gỡ không chỉ cho tôi những tư liệu quý giá về một thời bom đạn, mà còn dạy tôi bài học về lòng biết ơn. Giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, đôi khi chúng ta cần những phút giây tĩnh lặng để lắng nghe tiếng vọng từ quá khứ, để hiểu rằng mỗi tấc đất ta đi đều thấm đẫm những giá trị nhân văn cao cả.

​Bác Ba Thành vẫn ở đó, vẫn miệt mài kể chuyện, như một người lính vẫn đang tiếp tục nhiệm vụ "mở đường" – nhưng lần này là mở lối vào trái tim và lòng tự hào dân tộc của thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn