ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NGUYỄN VĂN THÀNH
Nguyễn Văn Thành bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước giữa những năm tháng khốc liệt nhất của thời hoa lửa. Sống và chiến đấu trong màu áo chiến sĩ trinh sát sư đoàn, anh sở hữu sự mưu trí, dũng cảm và khả năng luồn sâu vào lòng địch như một cái bóng bí ẩn, chuyên bẻ gãy các hệ thống cảnh giới để mở đường cho đại quân tiến công.
Nguyễn Văn Thành — Người chiến sĩ trinh sát và chuyến dẫn đường xé toạc màn đêmNguyễn Văn Thành bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước giữa những năm tháng khốc liệt nhất của thời hoa lửa. Sống và chiến đấu trong màu áo chiến sĩ trinh sát sư đoàn, anh sở hữu sự mưu trí, dũng cảm và khả năng luồn sâu vào lòng địch như một cái bóng bí ẩn, chuyên bẻ gãy các hệ thống cảnh giới để mở đường cho đại quân tiến công.Mùa khô năm 1972, đơn vị của Nguyễn Văn Thành nhận lệnh phải bí mật áp sát và tiêu diệt một cụm cứ điểm pháo binh hạng nặng của địch đang khống chế toàn bộ thung lũng phía dưới. Căn cứ này được bao bọc bởi nhiều lớp rào kẽm gai giăng kín mìn râu tôm và mìn định hướng, phía trên là các tháp canh liên tục quét đèn pha rực sáng cả một vùng đồi trọc. Nhiệm vụ của Nguyễn Văn Thành là dẫn dắt mũi đột kích chủ lực vượt qua "vành đai chết" này trước khi trời sáng.Đêm hành động, trời đổ mưa tầm tã, mặt đất trơn trượt đầy sình lầy. Nguyễn Văn Thành bò đi đầu, hai tay dò dẫm từng sợi dây thép li gai, khéo léo vô hiệu hóa từng quả mìn định hướng để mở một lối đi hẹp chỉ vừa một người qua. Đúng lúc mũi tiến công của ta đã lọt vào giữa bãi mìn, một chiếc pháo sáng từ phía địch bất ngờ vút lên, xé toạc màn đêm và soi rõ bóng dáng quân ta.Địch lập tức báo động, các hỏa điểm đại liên từ các lô cốt ngách bắt đầu khạc lửa điên cuồng, quét rát rạt xuống mặt đất. Một loạt đạn phạt trúng hông Nguyễn Văn Thành, máu tuôn ra nhuộm đỏ một khoảng bùn đất. Hiểu rằng nếu toàn đội bị khựng lại giữa bãi mìn, pháo bầy của giặc sẽ dập xuống và xóa sổ toàn bộ lực lượng, anh nén cơn đau buốt xương tủy, d dũng đứng thẳng người dậy để thu hút toàn bộ làn đạn và ánh đèn pha về phía mình."Hướng này! Anh em xông lên!" — Nguyễn Văn Thành hét lớn, tay liên tục nã súng ngắn về phía tháp canh địch.Chính hành động quả cảm ấy của anh đã che sườn cho đồng đội. Nhìn theo ánh chớp từ khẩu súng của người dẫn đường, quân ta ào ạt xông lên, vượt qua đoạn rào cuối cùng và đánh chiếm hoàn toàn căn cứ hỏa lực của giặc. Cụm pháo địch bị bẻ gãy, cửa ngõ chiến dịch mở toang.Nguyễn Văn Thành đã anh dũng hy sinh ngay trên mép rào cứ điểm khi tuổi đời còn rất trẻ. Tấm thân anh ngã xuống trong lòng đất mẹ, nhưng chiến công thầm lặng và dũng cảm của anh đã hóa thành một bông hoa lửa bất tử, dẫn đường cho đại quân đi đến ngày toàn thắng.



