Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NGUYỄN VĂN TƯ

Nguyễn Văn Tư, bí danh Thành Ngọc (1933-1964), tại ấp Thành Hóa 1 xã Tân Thành Bình huyện Mỏ Cày, xuất thân từ gia đình nông dân cần cù, yêu nước, bám đất giữ làng trong những năm chiến tranh ác liệt nhất. Tất cả mười một anh chị em ruột của ông trong gia đình đều tham gia cách mạng, đến ngày giải phóng có 3 người hy sinh trong sự nghiệp chống Mỹ cứu nước (kể cả ông)

Vĩnh Long26/01/2026Đoàn Khoa Nông nghiệp - Thủy sản (Đoàn Trường Đại học Trà Vinh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Tư, bí danh Thành Ngọc (1933-1964), tại ấp Thành Hóa 1 xã Tân Thành Bình huyện Mỏ Cày, xuất thân từ gia đình nông dân cần cù, yêu nước, bám đất giữ làng trong những năm chiến tranh ác liệt nhất. Tất cả mười một anh chị em ruột của ông trong gia đình đều tham gia cách mạng, đến ngày giải phóng có 3 người hy sinh trong sự nghiệp chống Mỹ cứu nước (kể cả ông)

Tham gia cách mạng từ tháng 1 năm 1960, Ông là người đầu tiên gia nhập du kích ấp Thành Hóa, một bộ phận của du kích xã Tân Thành Bình đơn vị có nhiều thành tích trong kháng chiến với nhiệm vụ gài mìn, bắn tỉa, chặn đánh các xe địch từ tiểu khu Kiến Hòa đi Mỏ Cày. Nguyễn Văn Tư được giao nhiệm vụ đặc công.

Tháng 10/1960 chiến công đầu tiên của Ông khi cùng với đồng đội chặn đánh xe cảnh sát, cướp súng và bắt sống cảnh sát Chanh, tên ác ôn khét tiếng khi hắn lái xe đi xuống đồn Năm Nguyện. Sau đó Ông được đi dự lớp huấn luyện đặc công 4 tháng.

Từ năm 1962 Ông đã nghiên cứu ra lối đánh giặc độc đáo, đó là dùng ong vò vẻ: Vào ban đêm lấy mạng nhện bịt kín miệng tổ và cắt đem đến những nơi giặc thường đi ngang qua. Tại vị trí nầy tổ ong được cột dây nối dài thật xa, xung quanh tổ ong được bố trí hầm chông và bãi mìn. Khi giặc đến người du kích phụ trách tổ ong sẽ giật dây phá tổ. Bị ong đánh, giặc sẽ chạy tán loạn, sụp hầm chông, vướng bãi mìn và lực lượng du kích tiếp tục tấn công, giết giặc, thu gom vũ khí.

Với sáng kiến độc đáo nầy, Nguyễn Văn Tư cùng đội du kích Tân Thành Bình đã lập nhiều chiến công, giết giặc, thu gom nhiều vũ khí của địch, chi viện cho bộ đội địa phương Mỏ Cày do Ông Lý Hùng Chiến lãnh đạo trong những năm sau Đồng Khởi của thập niên 60.

Lối đánh giặc rất hiệu quả bằng ong vò vẻ đã nhanh chóng được phổ biến nhân rộng trên khắp chiến trường Miền Nam và Ông Nguyễn Văn Tư được Trung ương Cục mời đi dự Đại hội anh hùng chiến sĩ thi đua ở Miền Đông (tháng 10/1965).

Trung tá QNCN Hoàng Thị Tuyết, nhân viên Bảo tàng LLVT Quân khu 9 cho biết: Nguyễn Văn Tư (tức Thành Ngọc) là con của một gia đình giàu truyền thống yêu nước tại ấp Thành Hóa 1, xã Tân Thành Bình, huyện Mỏ Cày (nay là huyện Mỏ Cày Bắc), tỉnh Bến Tre. Lớn lên trong cảnh quê hương bị Mỹ-ngụy giày xéo, Nguyễn Văn Tư sớm giác ngộ cách mạng và tham gia cùng đội du kích xã. Từ năm 1960 đến tháng 10-1964, ông đã tổ chức bao vây, quấy rối, đánh đồn bốt địch hơn 200 trận, diệt 46 tên, bắn bị thương 113 tên. Hai năm liền (1963, 1964), ông được bầu là Chiến sĩ thi đua. Không chỉ dũng cảm, gan dạ trong chiến đấu, quân địch còn khiếp sợ tên tuổi của ông vì đã “chỉ huy” ong vò vẽ đánh chúng thất điên bát đảo. Những chiến binh ong vò vẽ do Nguyễn Văn Tư huấn luyện đã làm nên một huyền thoại trong nghệ thuật quân sự của dân tộc Việt Nam.

Ong vò vẽ là thành viên lớn nhất và hung hãn nhất trong họ ong bắp cày. Với khí hậu ấm áp quanh năm, địa bàn tỉnh Bến Tre nói riêng và Đồng bằng sông Cửu Long nói chung là môi trường rất thích hợp cho ong vò vẽ sinh sống và phát triển mạnh mẽ. Ong vò vẽ trưởng thành có kích thước đạt đến 5,5cm. Chúng thường làm tổ ở các cành cây. Một tổ ong vò vẽ có thể chứa đến 700 con, thậm chí hàng nghìn con. Đây là loài ong có độc tính cao, nọc của chúng có thể gây ra tình trạng sốc phản vệ, tan máu, vỡ hồng cầu, rối loạn đông máu, tổn thương cơ, tổn thương thận nặng... và có khả năng gây chết người. Mặt khác, ong vò vẽ rất hung dữ, hễ bị kích thích hay cảm thấy bị xâm phạm, chúng sẽ lập tức đeo bám quyết liệt để tấn công, tiêu diệt kẻ địch.

Vốn am hiểu về thói quen, tập tính của loài ong này từ thuở bé nên ông Tư nảy ra ý định huấn luyện chúng thành những chiến binh đánh giặc. Nghĩ là làm, ông đi tìm, bắt các tổ ong vò vẽ đưa về vườn nhà nuôi và huấn luyện. Ông đem quần áo của mình và những bộ quần áo màu đen trắng, cùng khăn rằn, nón lá (trang phục của người dân Bến Tre ngày ấy) treo xung quanh các tổ ong nuôi trong vườn, để ong tiếp xúc hằng ngày. Từ đó, mỗi khi ông Tư hay người dân đến gần, bầy ong luôn cảm thấy an toàn và không tấn công. Còn khi huấn luyện đánh giặc, ông Tư cất quần áo hằng ngày rồi bố trí “quân xanh”-gồm nhiều hình nhân mặc đồ rằn ri với mùi nước hoa (trang phục và nước hoa lính Mỹ-ngụy hay dùng), sau đó dùng dây nối với cành cây có tổ ong rồi kéo làm động cành cây. Theo phản xạ tự nhiên bầy ong bay ra tự vệ, đốt túi bụi vào hình nộm. Chính vì thế, hễ thấy quần áo rằn ri và mùi nước hoa thì bầy ong sẽ có cảm giác đang gặp nguy hiểm, chỉ cần thêm một tác động nhỏ là chúng lao ra “chiến đấu”.

Huấn luyện xong, mỗi khi hay tin có giặc đi càn, ông Tư lại dùng quang gánh quẩy các chiến binh ong ra trận. Ông Tư “chỉ huy” các tổ ong phục kích hai bên vệ đường nơi địch sẽ càn qua, đồng thời đặt bẫy mìn trong các lùm cây và bẫy chông dưới mương nước xung quanh địa bàn tác chiến. Khi địch lọt vào trận địa phục kích, ông Tư dùng dây kéo đánh động tổ ong từ xa. Vừa nghe mệnh lệnh, theo thói quen đã được huấn luyện hằng ngày, các chiến binh ong xông trận tấn công những tên địch mặc áo rằn ri khiến chúng chỉ biết kêu trời và bỏ chạy. Trong lúc hoảng hốt, địch lao vào bụi cây hoặc nhảy xuống nước để tìm cách thoát thân thì lại vướng vào bẫy mà ông Tư đã bố trí sẵn và tiếp tục bị thương vong.

Ong “xung kích” cả những trận đánh lớn

Ong vò vẽ cũng được huấn luyện để tham gia những trận đánh lớn. Có lần địch đưa nhiều quân vào ấp Thạnh Hóa để dồn dân lập ấp, bắt bớ cán bộ cách mạng. Đoán biết kế hoạch của địch, Nguyễn Văn Tư cho cài sẵn ong vò vẽ ở nhiều ngả đường. Địch chủ quan hung hăng bằng nhiều mũi tiến quân. Khi địch lọt vào trận địa có ong vò vẽ phục kích, đàn ong hàng trăm con vù vù xung trận tràn khắp đội hình giặc, chặn đầu, xiên hông, khóa đuôi, đốt tơi bời bọn Mỹ, ngụy.

Trận chiến vô cùng ác liệt không tiếng súng, chỉ nghe tiếng chân chạy loạn xạ, tiếng nhào xuống những con kênh gần đó, tiếng khóc rống, tiếng kêu la thảm thiết của địch. Chỉ trong một thời gian ngắn, ong vò vẽ dưới sự chỉ huy của Nguyễn Văn Tư đã bẻ gãy hàng chục cuộc càn, tiêu diệt và làm bị thương hàng trăm tên địch. Không chỉ dùng ong vò vẽ đánh địch trong địa bàn, ông Tư còn hướng dẫn nhiều xã khác cách nuôi và đánh giặc bằng ong nên ông được cấp trên và người dân rất quý mến", ông Mến cho biết thêm.

Chỉ tiếc là người "chỉ huy" đội quân đặc biệt này không thể sống cùng với đội quân của mình đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Ngày 26/10/1964, khi lực lượng địch hành quân về ấp Thành Hóa 1, nơi ông và các đồng đội đang đóng quân. Lực lượng địch đông cùng với vũ khí hiện đại nên ông Tư cho ém quân, chờ thời cơ chứ không tổ chức đánh. Sau đó, địch rút êm và bí mật cài lại bốn tên. Không nắm được hết âm mưu của địch, ông Tư đã bị địch phục kích bắn chết tại chỗ, sau đó chúng nắm hai chân kéo ông bê bết trên lộ đá về đến bốt cầu Chợ Xép và chôn tại đó. Khi chôn xác ông, chúng còn cài hai quả lựu đạn bên cạnh để gia đình không thể đem xác về an táng. Sau ngày đất nước giải phóng, hài cốt ông được cải táng đưa về yên nghỉ tại nghĩa trang liệt sĩ tỉnh. Tên ông được ghi đầu tiên trong danh sách các anh hùng, liệt sĩ tại nhà bia liệt sĩ xã Tân Thành Bình.

Với cách đánh bằng ong vò vẽ như vậy, ông đã tiêu diệt và làm bị thương hơn 50 tên địch mà không mất một viên đạn hay gặp bất cứ thiệt hại nào về người, đồng thời khiến chúng khiếp đảm, không còn ngông nghênh ra ngoài đồn bốt đi càn và cướp bóc như trước.

Tháng 10-1964, Nguyễn Văn Tư anh dũng hy sinh do bị địch phục kích. Ngày 5-5-1965, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn