Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Giữa chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi đầy bom đạn, bác sĩ Đặng Thùy Trâm vẫn ngày đêm chữa trị cho thương binh và người dân. Chị không chỉ là một người thầy thuốc tận tâm mà còn là người chị giàu tình cảm, luôn quan tâm đến đồng đội và bệnh nhân.

Năm 1967, sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, bác sĩ Đặng Thùy Trâm tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi. Chị được giao phụ trách Bệnh xá Đức Phổ, nơi thường xuyên phải hoạt động trong điều kiện thiếu thốn và bom đạn ác liệt. Chị cùng đồng đội đã cứu chữa cho rất nhiều thương binh và người dân.
Trong những ngày ở bệnh xá, chị Trâm luôn gần gũi, yêu thương mọi người. Nguyễn Thị Kim Liên, một học viên y tá từng làm việc với chị, nhớ rằng chị Trâm coi mình như em gái. Hai người cùng chia sẻ những khó khăn, thiếu thốn và nguy hiểm của chiến trường.
Ngày 22/7/1970, trên đường đi công tác, chị Trâm và Kim Liên gặp quân địch. Chị Trâm đã hy sinh khi mới 27 tuổi. Kim Liên là người duy nhất chứng kiến giây phút cuối cùng của chị. Trước đó, trên đường đi, chị Trâm vẫn trò chuyện với Kim Liên về những kỷ niệm riêng tư và tình yêu của mình – một khoảnh khắc cho thấy đằng sau người bác sĩ kiên cường ấy vẫn là một người phụ nữ trẻ giàu tình cảm.
Sau khi chị hy sinh, hai cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm được một sĩ quan Mỹ tên Frederic Whitehurst giữ lại thay vì tiêu hủy. Năm 2005, những cuốn nhật ký trở về Việt Nam và câu chuyện về người nữ bác sĩ trẻ đã lay động hàng triệu người


