Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân (3)
Nguyễn Văn Thương (1938 – 2022)
Quê quán: Lộc Hưng, Trảng Bàng, Tây Ninh.
Vai trò lịch sử: Thiếu tá tình báo công tác tại Cụm tình báo H67 (Phòng Tình báo Miền), sau này là Đại tá Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân (phong tặng năm 1978).
Nguyễn Văn Thương sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng hào hùng nhưng cũng đầy bi thương. Cha và mẹ ông đều bị thực dân Pháp bắt giữ, tra tấn và hy sinh. Bản thân ông từ năm 11 tuổi đã phải vừa tự lập, vừa tìm cách tham gia giao liên, tiếp bước con đường của cha mẹ.
Người giao liên tình báo xuất sắc
Năm 1959, ông chính thức nhập ngũ. Với sự mưu trí, dũng cảm và thông thuộc địa hình, ông được tuyển chọn vào lực lượng tình báo chiến lược, làm nhiệm vụ giao liên mật tại Cụm tình báo H67 – một trong những cụm tình báo hoạt động hiệu quả nhất tại chiến trường miền Nam (nơi có nhà tình báo huyền thoại ẩn số quốc gia Vũ Ngọc Nhạ). Ông đã thực hiện thành công hàng trăm chuyến chuyển giao tài liệu mật từ Sài Gòn ra căn cứ và ngược lại.
Khúc tráng ca 6 lần cưa chân trong ngục tù
Bước ngoặt bi tráng nhất trong cuộc đời ông diễn ra vào ngày 10/2/1969:
Bị bắt: Trên đường chuyển tài liệu mật, ông bị trực thăng Mỹ bủa vây. Để bảo vệ tài liệu, ông một mình đấu súng với cả toán quân, bắn hạ 3 máy bay trực thăng và diệt nhiều tên địch trước khi bị thương nặng và ngất đi.
Thử thách ý chí: Nhận ra ông là một giao liên tình báo cao cấp, quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn đã dùng mọi thủ đoạn, từ mua chuộc bằng tiền tài, biệt thự, gái đẹp cho đến những đòn tra tấn dã man nhất để ép ông khai ra mật mã và vị trí của Cụm tình báo H67.
Sự kiên trung: Trước sự im lặng gan góc của ông, kẻ địch đã tàn nhẫn bẻ gãy và cưa chân ông tổng cộng 6 lần (cưa dần từ ngón chân, bàn chân lên đến đùi) trong vòng 3 tháng. Mỗi lần cưa xong, chúng lại tra tấn, bắt ông nhìn khúc xương thịt của chính mình nhằm bẻ gãy ý chí. Nhưng câu trả lời duy nhất chúng nhận được là: "Còn răng là còn xin cốt, còn đầu là còn đi làm cách mạng!"
Trở về và cống hiến cho hòa bình
Sau khi không thể khuất phục được người chiến sĩ ấy, chúng giam cầm ông qua các nhà tù khét tiếng như Hố Nai, Chí Hòa và cuối cùng là Trại giam tù binh Phú Quốc. Cho đến năm 1973, sau Hiệp định Paris, ông được trao trả tự do về với đồng đội trong tình trạng mất đi đôi chân và mang trên mình thương tật hạng 1/4.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục cống hiến cho quân đội, tham gia giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ cho đến khi nghỉ hưu với quân hàm Đại tá. Ông qua đời năm 2022 tại TP. Hồ Chí Minh, để lại niềm tiếc thương và lòng ngưỡng mộ sâu sắc cho cả dân tộc.
Cuộc đời của Anh hùng Nguyễn Văn Thương là minh chứng sống động nhất cho định nghĩa về "Nhân chứng lịch sử":
Giá trị tư liệu: Câu chuyện của ông phản ánh chân thực sự khốc liệt của cuộc chiến, sự tinh vi và tàn bạo của bộ máy tra tấn thuộc địa, đồng thời hé lộ một phần phương thức hoạt động thầm lặng nhưng đầy nguy hiểm của ngành Tình báo Quốc phòng Việt Nam.
Giá trị giáo dục: Đôi chân bị cưa 6 lần của ông không chỉ là vết thương chiến tranh, mà là một "tượng đài" về lòng trung thành vô hạn với Tổ quốc, là bài học lịch sử bằng xương bằng thịt có sức lay động mạnh mẽ hơn bất kỳ trang sách giáo khoa nào



