Bài viết

Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Bùi Minh Hức – người chiến sĩ dũng cảm của vùng đất Tuyên Quang

Tuyên Quang10/08/2026Đoàn trường THPT Thái Hòa (Đoàn xã Thái Hòa)8 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần lật mở những trang sử vàng của dân tộc hay bước chân qua những con đường rợp bóng cây xanh của quê hương Tuyên Quang, em lại thấy lòng mình trào dâng một niềm tự hào khó tả. Đất nước chúng ta hôm nay được sống trong hòa bình, tự do, chúng em được cắp sách đến trường dưới bầu trời xanh bao la, chính là nhờ máu xương của hàng triệu người con ưu tú đã ngã xuống. Đó là "thời hoa lửa" – cái thời mà tuổi trẻ không ngần ngại dâng hiến thanh xuân, ước mơ và cả mạng sống của mình cho Tổ quốc.

Là một người con sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Tuyên Quang giàu truyền thống cách mạng, em luôn tự hứa với lòng mình phải tìm hiểu và khắc ghi công ơn của những thế hệ cha anh đi trước. Trong số những anh hùng liệt sĩ của quê hương, câu chuyện về Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Bùi Minh Hức – người chiến sĩ dũng cảm của vùng đất Tuyên Quang – đã để lại trong lòng em những xúc động và niềm khâm phục sâu sắc nhất.

Anh hùng Bùi Minh Hức sinh ra và lớn lên tại xã Tràng Đà, thành phố Tuyên Quang. Sinh ra trên mảnh đất Thủ đô Khu giải phóng, Thủ đô Kháng chiến, ngọn lửa yêu nước đã sớm nhen nhóm và rực cháy trong tâm hồn người thanh niên vùng quê sông Lô từ khi còn rất trẻ.

Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn gay go và ác liệt nhất, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, đồng chí Bùi Minh Hức đã gạt lại những tình cảm cá nhân, gạt lại tuổi thanh xuân phơi phới để lên đường nhập ngũ. Anh được biên chế vào lực lượng Bộ đội Biên phòng (khi đó là Công an nhân dân vũ trang), trực tiếp làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến đầu gian khổ tại tỉnh Quảng Bình.

Trong suốt những năm tháng chiến đấu, đồng chí Bùi Minh Hức luôn thể hiện tinh thần mưu trí, dũng cảm và sẵn sàng hy sinh vì đồng đội. Em vẫn nhớ mãi câu chuyện về trận chiến sinh tử của anh vào ngày 18 tháng 6 năm 1968 tại đồn Biên phòng Cha Lo (Quảng Bình) – nơi được mệnh danh là "tọa độ lửa" bị máy bay Mỹ đánh phá ác liệt ngày đêm.

Hôm ấy, địch trút hàng trăm quả bom đạn xuống khu vực đồn. Bất chấp hiểm nguy, đồng chí Bùi Minh Hức đã dũng cảm lao qua làn đạn bom cày xới để cứu chữa đồng đội bị thương, bảo vệ kho tàng và tài liệu mật của đơn vị. Khi phát hiện một quả bom nổ chậm nằm ngay sát hầm ngầm chứa vũ khí và có nhiều đồng đội đang trú ẩn, anh đã không một chút đắn đo, dùng hết sức lực và lòng dũng cảm để rà phá, xử lý quả bom nguy hiểm ấy.

Quả bom nổ lớn, đồng chí Bùi Minh Hức đã anh dũng hy sinh khi mới vừa tròn tuổi thanh xuân. Anh ra đi, nhưng đã bảo vệ an toàn cho các đồng chí, đồng đội và kho tàng của đơn vị. Sự hy sinh của anh nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng tinh thần dũng cảm thì rực rỡ như ngọn lửa không bao giờ tắt. Năm 1973, đồng chí Bùi Minh Hức đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.

Mỗi khi nhớ lại câu chuyện về Anh hùng Bùi Minh Hức, em lại không khỏi nghẹn ngào. Em tự hỏi: Điều gì đã tạo nên sự gan dạ và hy sinh quên mình đến phi thường ấy ở một người thanh niên Tuyên Quang giản dị? Câu trả lời chỉ có thể là tình yêu quê hương, đất nước nồng nàn cùng lý tưởng sống cao đẹp: "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Hình ảnh của anh Bùi Minh Hức cùng bao nhiêu anh hùng, liệt sĩ khác đã giúp em nhận ra giá trị to lớn của hai chữ "Hòa bình". Mảnh đất Tuyên Quang xinh đẹp hôm nay, những con đường yên bình, những mái trường ngập tràn tiếng cười... tất cả đều được đánh đổi bằng máu và nước mắt của những người con ưu tú như anh.

Em cảm thấy lòng mình trào dâng một niềm biết ơn vô hạn. Biết ơn vì các anh đã ngã xuống để chúng em có được ngày hôm nay. Lòng biết ơn ấy không chỉ dừng lại ở những lời nói, mà phải trở thành ngọn lửa thúc đẩy em cố gắng rèn luyện, học tập từng ngày để không sống hoài, sống phí với những gì mà thế hệ đi trước đã đánh đổi.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng "câu chuyện thời hoa lửa" của Anh hùng Bùi Minh Hức và các anh hùng liệt sĩ quê hương Tuyên Quang sẽ mãi mãi là ngọn đuốc soi sáng tâm hồn em. Tên của anh đã được trân trọng đặt cho một ngôi trường THCS ngay tại quê nhà xã Tràng Đà, như một lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về truyền thống uống nước nhớ nguồn.

Qua bài viết này gửi đến cô, em muốn giãi bày những suy nghĩ chân thành và niềm tự hào sâu sắc của mình về quê hương. Em hứa sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng và trách nhiệm với cộng đồng. Dù mai này đi đâu, em vẫn sẽ luôn nhớ về nguồn cội, nhớ về những người con anh hùng của Tuyên Quang để sống sao cho xứng đáng.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn