Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Văn Thuyên – “Năm Thuyên”, người du kích Tây Ninh gan góc giữa chiến trường miền Nam
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Văn Thuyên – “Năm Thuyên”, người du kích Tây Ninh gan góc giữa chiến trường miền Nam
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, có những người lính trở thành huyền thoại không phải bởi họ được trang bị những vũ khí hiện đại hay hoạt động ở những chiến trường nổi tiếng nhất, mà bởi ý chí sống còn với quê hương, khả năng chiến đấu phi thường và tinh thần không chịu khuất phục trước bom đạn.
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Văn Thuyên, tên thường gọi Bùi Văn Quẹo, còn được đồng đội gọi là Năm Thuyên, là một con người như thế.
Sinh năm 1941 tại xã Thái Bình, huyện Châu Thành, tỉnh Tây Ninh, ông đã dành tuổi trẻ của mình cho cuộc chiến đấu trên chính quê hương. Trong những năm tháng khốc liệt ấy, ông tham gia hàng trăm trận đánh, có tài liệu ghi nhận con số trên 700 trận, thậm chí hơn 1.000 trận; ông 9 lần bị thương và mang trên cơ thể 72 vết thương chiến tranh. Những con số ấy cho thấy mức độ khốc liệt của chiến trường mà người du kích Tây Ninh đã trải qua. (Facebook)
Nhưng điều làm nên tên tuổi Năm Thuyên không chỉ là số trận đánh hay số vết thương.
Đó là tinh thần chiến đấu đến cùng, sự gan dạ, mưu trí và ý chí vượt qua những giới hạn tưởng như không thể của con người.
Người con của đất Tây Ninh
Tây Ninh trong những năm chiến tranh là một địa bàn có vị trí đặc biệt quan trọng ở miền Nam. Đây vừa là vùng căn cứ, vừa là nơi diễn ra nhiều cuộc càn quét và những trận chiến ác liệt.
Sinh ra tại xã Thái Bình, huyện Châu Thành, Bùi Văn Thuyên sớm gắn cuộc đời mình với quê hương.
Tháng 1/1961, ông nhập ngũ. Từ năm 1961 đến 1963, ông chiến đấu trong một đơn vị bộ đội tỉnh Tây Ninh, tham gia 13 trận và cùng đơn vị tiêu diệt nhiều đối phương; riêng ông được ghi nhận đã tiêu diệt 8 người và thu 3 khẩu súng. (Nhận thức là một quá trình...)
Đến năm 1964, ông trở về xã Thái Bình theo yêu cầu công tác, cùng cán bộ cơ sở xây dựng lực lượng du kích, vận động nhân dân bám đất, bám làng, vừa sản xuất vừa chiến đấu.
Đây chính là giai đoạn tài năng và bản lĩnh của Bùi Văn Thuyên được thể hiện rõ nhất.
Ông không chỉ là một người lính gan dạ.
Ông còn là một cán bộ du kích biết dựa vào nhân dân, biết tổ chức lực lượng và biết tận dụng địa hình quê hương để chiến đấu.
Người du kích “bám đất, bám làng”
Chiến tranh du kích đòi hỏi những phẩm chất rất khác với chiến đấu trong những đơn vị chính quy.
Người du kích phải hiểu từng con đường.
Biết từng bờ ruộng.
Nhớ từng lối đi.
Nắm được quy luật hoạt động của đối phương.
Và quan trọng nhất là phải sống được giữa lòng dân.
Bùi Văn Thuyên đã làm được điều đó.
Ông cùng đồng đội xây dựng lực lượng du kích ở địa phương, tổ chức đánh địch và bảo vệ cơ sở cách mạng.
Trong hai năm 1969–1970, ông cùng đội du kích tham gia hàng chục trận, được ghi nhận tiêu diệt 260 quân địch; riêng Bùi Văn Thuyên tiêu diệt 71 lính Mỹ, thu 5 khẩu súng và phá hủy 4 xe quân sự. Ông cũng nhiều lần gài mìn trên các tuyến đường 13 và 22, đánh sập 4 cầu, cống. (Facebook)
Những chiến công ấy cho thấy ông không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm.
Ông còn chiến đấu bằng sự chủ động, mưu trí và hiểu biết sâu sắc địa bàn.
Trận Bàu Sen – khi người lính chiến đấu vượt qua giới hạn của thân thể
Một trong những câu chuyện nổi tiếng nhất gắn với Bùi Văn Thuyên là trận đánh tại Bàu Sen vào khoảng giữa tháng 1/1970.
Đây là trận đánh cho thấy rõ nhất tinh thần chiến đấu của ông.
Trong trận này, Bùi Văn Thuyên cùng một du kích lọt vào trận địa của đối phương. Khi giao chiến, người đồng đội hy sinh còn ông bị thương rất nặng.
Ông bị thương khắp người và ngất đi.
Khi tỉnh lại, ông phát hiện một đoạn ruột bị lòi ra ngoài ổ bụng.
Đối với một người bình thường, đó có lẽ đã là thời điểm tuyệt vọng.
Nhưng Năm Thuyên chưa thể dừng lại.
Ông đang ở giữa chiến trường.
Đối phương vẫn ở rất gần.
Và người đồng đội vừa hy sinh vẫn nằm bên cạnh.
Theo các tư liệu kể lại, khi ba lính Mỹ tiến tới, ông tiếp tục chiến đấu, dù đã bị thương nặng hơn. Ông sử dụng súng M79 tiêu diệt cả ba, sau đó nhét phần ruột bị lòi vào ổ bụng, tự băng bó rồi tiếp tục chiến đấu. (Nhận thức là một quá trình...)
Đây là một chi tiết khiến câu chuyện về Bùi Văn Thuyên trở nên đặc biệt ám ảnh.
Bởi lúc ấy, ông không chiến đấu với một cơ thể nguyên vẹn.
Ông chiến đấu với một cơ thể đã bị thương nghiêm trọng nhưng ý chí vẫn chưa khuất phục.
Không bỏ lại đồng đội
Điều đáng chú ý trong câu chuyện Bàu Sen không chỉ là việc Năm Thuyên tiếp tục chiến đấu sau khi bị thương.
Đó còn là tình đồng đội.
Khi đối phương dùng hỏa lực mạnh uy hiếp khu vực, Bùi Văn Thuyên vẫn tiếp tục chiến đấu để bảo vệ thi thể người đồng đội đã hy sinh.
Ông dùng M79 đánh trả, tiêu diệt vị trí hỏa lực và buộc đối phương phải rút chạy. (Nhận thức là một quá trình...)
Đây là một trong những phẩm chất cao đẹp nhất của người lính:
Không bỏ lại đồng đội.
Trong chiến tranh, một người lính có thể chấp nhận hiểm nguy cho chính mình.
Nhưng khi đồng đội đã hy sinh, việc ở lại bảo vệ người đã nằm xuống đòi hỏi một sự can đảm đặc biệt.
Năm Thuyên đã lựa chọn ở lại.
400 mét của nghị lực
Sau trận đánh, cơ thể mang đầy thương tích, sức lực gần như cạn kiệt, Bùi Văn Thuyên vẫn cố gắng tìm đường trở về đơn vị.
Theo tư liệu kể lại, ông phải bò khoảng 400 mét.
Trên đoạn đường ấy, ông nhiều lần ngất đi – có nguồn kể là 8 lần.
Nhưng mỗi lần tỉnh lại, ông vẫn tiếp tục bò.
Điều đặc biệt là dù bị thương rất nặng, ông vẫn cố giữ khẩu M79 và ba quả lựu đạn bên mình. (Nhận thức là một quá trình...)
400 mét.
Với một người khỏe mạnh, đó là khoảng cách rất ngắn.
Nhưng với một người đang mang những vết thương nghiêm trọng, mất nhiều máu và vừa trải qua một trận chiến, 400 mét ấy có thể dài hơn cả một chặng đường.
Đó là 400 mét của ý chí.
400 mét của nghị lực.
400 mét thể hiện quyết tâm sống để trở về với đồng đội.
9 lần trọng thương và 72 vết thương trên cơ thể
Cuộc đời chiến đấu của Bùi Văn Thuyên không chỉ có một trận Bàu Sen.
Ông đã nhiều lần đối diện với cái chết.
Tổng cộng, ông được ghi nhận 9 lần bị thương, với 72 vết thương nặng nhẹ trên cơ thể. (Facebook)
Hãy thử hình dung:
Một người có thể bị thương một lần và đã là một mất mát lớn.
Bị thương hai lần đã là một thử thách khủng khiếp.
Nhưng một người 9 lần bước qua thương tích để trở lại chiến trường là điều rất hiếm thấy.
72 vết thương không chỉ là một con số.
Mỗi vết thương là một lần ông phải đối diện với đau đớn.
Mỗi vết thương là một dấu tích của chiến tranh.
Và mỗi lần trở lại chiến đấu là một lần ông khẳng định rằng bom đạn có thể làm tổn thương cơ thể nhưng không dễ dàng khuất phục ý chí của người lính.
Hơn 700 trận đánh – một tuổi trẻ giữa chiến trường
Theo thông tin bạn cung cấp, Bùi Văn Thuyên đã tham gia hơn 700 trận đánh. Một số tư liệu khác ghi nhận con số cao hơn, trên 1.000 trận. (Facebook)
Dù sử dụng con số nào, điều quan trọng vẫn là quy mô của những gì ông đã trải qua.
Đó không phải một vài trận đánh.
Đó là một cuộc đời gần như gắn liền với chiến trường.
Từ đầu những năm 1960 đến những năm cuối của cuộc kháng chiến, ông liên tục hoạt động, chiến đấu, xây dựng lực lượng và bám trụ trên quê hương.
Một tuổi trẻ đáng lẽ có thể dành cho gia đình, lao động và những ước mơ bình dị đã được ông dành cho cuộc chiến.
Người Anh hùng của những trận đánh thầm lặng
Bùi Văn Thuyên không phải là một vị tướng chỉ huy những chiến dịch quy mô lớn.
Ông là một người du kích.
Chính vì thế, những chiến công của ông có một ý nghĩa riêng.
Đó là sức mạnh của chiến tranh nhân dân.
Một người dân quê Tây Ninh có thể trở thành chiến sĩ.
Một người du kích có thể biến địa bàn quen thuộc thành lợi thế.
Một tổ du kích nhỏ có thể gây tổn thất lớn cho lực lượng đối phương.
Và một người lính bị thương nặng vẫn có thể tiếp tục chiến đấu.
Những câu chuyện như vậy cho thấy chiến tranh không chỉ được quyết định bởi vũ khí và quân số.
Nó còn được quyết định bởi ý chí của con người.
Năm năm liền là chiến sĩ thi đua
Những thành tích của Bùi Văn Thuyên không chỉ được ghi nhận qua những trận đánh.
Ông được ghi nhận 5 năm liền là chiến sĩ thi đua, đồng thời được huyện và tỉnh mời báo cáo kinh nghiệm chiến đấu. (Facebook)
Điều đó cho thấy ông không chỉ được nhìn nhận như một người có lòng dũng cảm.
Ông còn là người có kinh nghiệm thực tiễn và khả năng truyền lại cách đánh cho đồng đội.
Một người lính giỏi có thể lập chiến công.
Nhưng một người lính giỏi biết truyền kinh nghiệm cho người khác sẽ giúp tạo ra nhiều chiến sĩ giỏi hơn.
Đó là đóng góp lớn hơn của Năm Thuyên đối với phong trào du kích ở quê hương.
Danh hiệu Anh hùng – sự ghi nhận xứng đáng
Ngày 20/12/1971, tại Đại hội Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân tổ chức ở Bộ Chỉ huy Miền, Bùi Văn Thuyên được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. (Facebook)
Danh hiệu ấy là sự ghi nhận đối với một quá trình chiến đấu lâu dài.
Không chỉ một trận đánh.
Không chỉ một chiến công.
Mà là cả một tuổi trẻ gắn với chiến trường Tây Ninh.
Đặc biệt, danh hiệu Anh hùng đến với ông sau nhiều năm chiến đấu và sau những thương tích tưởng như có thể lấy đi mạng sống.
Với Năm Thuyên, có lẽ phần thưởng lớn nhất không nằm ở danh hiệu.
Mà nằm ở việc ông và đồng đội đã giữ được quê hương, giữ được cơ sở và góp phần bảo vệ lực lượng cách mạng trong những năm tháng vô cùng khốc liệt.
72 vết thương – 72 dấu tích của một thời đại
Ngày nay, khi nhìn lại những con số như 72 vết thương, chúng ta dễ cảm thấy đó chỉ là một thống kê.
Nhưng đối với người từng trải qua chiến tranh, mỗi vết thương đều có một câu chuyện.
Có vết thương đến từ một trận phục kích.
Có vết thương từ một cuộc càn.
Có vết thương từ bom đạn.
Có vết thương gắn với một người đồng đội đã không trở về.
Vì vậy, 72 vết thương trên cơ thể Năm Thuyên có thể được xem như 72 dấu tích của chiến tranh in trên một con người.
Cơ thể ông mang theo lịch sử.
Mỗi vết sẹo nhắc lại một trận đánh.
Và mỗi trận đánh nhắc lại một thời kỳ mà hàng triệu người Việt Nam đã phải sống giữa mất mát và hy sinh.
Từ người du kích đến biểu tượng của lòng dũng cảm
Điều đáng quý nhất ở Bùi Văn Thuyên không phải là ông không biết sợ.
Một con người đứng trước cái chết chắc chắn hiểu thế nào là hiểm nguy.
Điều đáng quý là dù biết nguy hiểm, ông vẫn lựa chọn tiến lên khi nhiệm vụ đòi hỏi.
Đó mới là bản chất của lòng dũng cảm.
Dũng cảm không phải là không có thương tích.
Mà là bị thương vẫn đứng lên.
Không phải là không biết đau.
Mà là đau đớn vẫn cố hoàn thành nhiệm vụ.
Không phải là không sợ mất mạng.
Mà là khi đồng đội và quê hương cần, vẫn chấp nhận đối diện với hiểm nguy.
Cuộc đời Năm Thuyên thể hiện rõ tinh thần ấy.
Bài học về tình đồng đội
Có lẽ một trong những giá trị sâu sắc nhất trong câu chuyện của Bùi Văn Thuyên là tình đồng đội.
Trong trận Bàu Sen, ông không chỉ chiến đấu để bảo vệ mình.
Ông chiến đấu để bảo vệ người đồng đội đã hy sinh.
Sau đó, ông vẫn cố gắng trở về đơn vị.
Điều này cho thấy trong chiến tranh, người lính không chiến đấu một mình.
Họ chiến đấu vì những người bên cạnh.
Đồng đội là lý do để họ tiến lên và cũng là lý do để họ cố gắng trở về.
Đó là thứ tình cảm mà những năm tháng hòa bình hôm nay khó có thể tái hiện đầy đủ, nhưng cần được trân trọng và ghi nhớ.
Người con Tây Ninh và ký ức của quê hương
Bùi Văn Thuyên là người con của xã Thái Bình, huyện Châu Thành, Tây Ninh.
Ông chiến đấu ngay trên quê hương mình.
Điều đó khiến câu chuyện của ông càng đặc biệt.
Ông không chiến đấu ở một nơi xa lạ.
Ông chiến đấu để bảo vệ những con đường, cánh đồng, xóm làng và những người dân mà ông biết rõ.
Mỗi địa danh trên quê hương đều có thể gắn với một ký ức chiến đấu.
Mỗi trận đánh đều góp phần giữ cho phong trào cách mạng tồn tại.
Vì thế, Năm Thuyên không chỉ là một người lính của quân đội.
Ông còn là một phần ký ức của đất Tây Ninh trong những năm tháng chiến tranh.
Ý nghĩa đối với thế hệ trẻ hôm nay
Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa.
Thế hệ trẻ không còn phải cầm súng chiến đấu như Bùi Văn Thuyên.
Nhưng những phẩm chất làm nên một người Anh hùng vẫn có giá trị.
Đó là:
Sống có lý tưởng.
Có trách nhiệm với cộng đồng.
Không đầu hàng trước nghịch cảnh.
Biết bảo vệ đồng đội và những người xung quanh.
Dám nhận nhiệm vụ khó khăn.
Và quan trọng nhất là biết trân trọng hòa bình.
Nếu Năm Thuyên và thế hệ của ông đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ đất nước trong chiến tranh, thì thế hệ hôm nay có thể dùng tuổi trẻ để xây dựng đất nước bằng tri thức, lao động, sáng tạo và trách nhiệm.
Mỗi thế hệ có một nhiệm vụ lịch sử khác nhau.
Nhưng tinh thần phụng sự Tổ quốc vẫn có thể được tiếp nối.
Lời kết
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Văn Thuyên – Năm Thuyên, Bùi Văn Quẹo – là một trong những hình ảnh tiêu biểu cho tinh thần gan dạ, kiên cường của người du kích miền Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.
Ông đã tham gia hàng trăm trận đánh; các nguồn tư liệu ghi nhận từ hơn 700 đến trên 1.000 trận, tùy cách thống kê. (Facebook)
Ông 9 lần bị thương và mang trên mình 72 vết thương chiến tranh.
Nhưng điều đáng nhớ nhất không phải là những con số.
Đó là con người đứng phía sau những con số ấy.
Một người lính bị thương vẫn chiến đấu.
Một người đồng đội ngã xuống vẫn quyết tâm bảo vệ.
Một cơ thể tưởng như không thể tiếp tục vẫn cố bò 400 mét về với đơn vị.
Một người du kích năm lần, bảy lần rồi nhiều lần nữa bước qua ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Và cuối cùng, một người con Tây Ninh đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Có thể nói, 72 vết thương trên cơ thể Bùi Văn Thuyên chính là 72 dấu tích của một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng chính máu và tuổi trẻ của mình.
Ngày nay, chúng ta sống trong hòa bình, được học tập, làm việc và xây dựng tương lai. Chính vì vậy, những câu chuyện như của Năm Thuyên càng đáng được kể lại – không phải để ca ngợi chiến tranh, mà để hiểu giá trị của hòa bình và biết ơn những người đã hy sinh để đất nước có được ngày hôm nay.
Bùi Văn Thuyên – Năm Thuyên – người du kích đất Tây Ninh, với hàng trăm trận đánh, 9 lần trọng thương và 72 vết thương trên cơ thể, đã để lại một bài học bất tử về lòng dũng cảm:
Thân thể có thể bị thương, nhưng ý chí của người chiến sĩ thì không dễ bị khuất phục.
Và đó chính là điều khiến tên tuổi Anh hùng Bùi Văn Thuyên còn được nhắc nhớ trong lịch sử về những người con kiên cường của miền Nam Việt Nam.



