ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN BÙI XUÂN BÃI (SINH NĂM 1957): Ý CHÍ KIÊN TRUNG TRÊN SÓNG GIÓ VÀ LÃNH ĐẠO TRẬN CHIẾN BẢO VỆ ĐẢO CÔ LIN NĂM 1988
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN BÙI XUÂN BÃI (SINH NĂM 1957): Ý CHÍ KIÊN TRUNG TRÊN SÓNG GIÓ VÀ LÃNH ĐẠO TRẬN CHIẾN BẢO VỆ ĐẢO CÔ LIN NĂM 1988

Trong hải sử bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc, chiến dịch CQ-88 (Chủ quyền-88) mà đỉnh điểm là sự kiện Gạc Ma - Cô Lin - Len Đao ngày 14 tháng 3 năm 1988 tại quần đảo Trường Sa đứng ở vị trí một trang sử bi tráng, khắc họa sâu sắc bản lĩnh sắt đá cùng tinh thần xả thân của Hải quân Nhân dân Việt Nam. Giữa bối cảnh lực lượng đối phương sở hữu ưu thế tuyệt đối về hỏa lực pháo hạm, quy mô hạm đội và tốc độ cơ động, cuộc đụng độ trên các rạn đá chìm không đơn thuần là sự thử thách về sức mạnh vũ khí, mà là cuộc đo sức căng thẳng về tư duy chiến lược, ý chí bám trụ và khả năng phản ứng tức thời. Trong trận chiến bảo vệ rạn đá Cô Lin, chiến công giữ vững điểm tựa chiến lược này ghi dấu ấn sâu sắc của Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, Đại tá Bùi Xuân Bãi (sinh năm 1957 tại Hải Dương) – người sĩ quan dũng cảm đã trực tiếp chỉ huy lực lượng công binh, vượt qua làn đạn pháo hủy diệt của tàu chiến đối phương để cắm cao lá cờ đỏ sao vàng, khẳng định chủ quyền bất khả xâm phạm của Việt Nam.
Tư duy tác chiến và bản lĩnh chỉ huy của đồng chí Bùi Xuân Bãi (thời điểm tháng 3 năm 1988 là Thượng úy, Phân đội trưởng Phân đội 1, Trung đoàn Công binh 83 Hải quân) phản ánh sự quyết đoán, mưu trí và tinh thần chủ động áp đảo trước nghịch cảnh sinh tử. Rạng sáng ngày 14 tháng 3 năm 1988, khi các tàu chiến hạng nặng của đối phương vô cớ mở pháo kích hủy diệt bắn chìm tàu HQ-604 tại Gạc Ma và gây cháy lớn cho tàu HQ-505 tại Cô Lin, ranh giới giữa sự sống, cái chết và nguy cơ mất đảo chỉ còn tính bằng phút. Nhận diện sâu sắc mưu đồ của đối phương là tranh thủ thời cơ khói lửa để đổ bộ chiếm đoạt Cô Lin, Thượng úy Bùi Xuân Bãi đã thể hiện tư duy chỉ huy sắc bén: không rơi vào thế thụ động chờ đợi hay hoảng loạn trước hỏa lực vượt trội, mà lập tức biến lực lượng công binh xây dựng thành lực lượng chiến đấu cơ động dã chiến.
Lập luận hành động của đồng chí Bùi Xuân Bãi dựa trên một triết lý quân sự và ngoại giao giải phóng dân tộc sâu sắc: chủ quyền quốc gia trên biển được xác lập bằng sự hiện diện thực tế và tính chính nghĩa, bằng mọi giá phải dựng mốc chủ quyền trước khi lực lượng đối phương kịp đặt chân lên đá. Khi chiếc xuồng cứu sinh bị trúng mảnh pháo của địch gây hư hỏng, ông cùng các đồng đội đã dũng cảm lao xuống biển. Giữa làn sóng biển ngầm cuồn cuộn và tầm đạn pháo bắn thẳng từ pháo hạm đối phương đang cày xới mặt nước, ông cùng chiến sĩ giằng co với dòng hải lưu xiết, tay ôm chặt cột cờ và lá cờ Tổ quốc để tiến về điểm cao nhất của rạn đá chìm Cô Lin. Hành động bất chấp nguy hiểm để cắm tung bay lá cờ đỏ sao vàng giữa vòm trời mịt mờ khói đạn không chỉ là một đòn tâm lý giáng mạnh vào âm mưu chiếm đóng của kẻ thù, mà còn tạo bệ đỡ tinh thần vô giá, tiếp thêm quyết tâm cho Thuyền trưởng Vũ Huy Lễ điều khiển tàu HQ-505 phi thẳng lên bãi đá, biến con tàu thành một pháo đài thép kiên cố bảo vệ Cô Lin.
Xét dưới góc độ lịch sử và nghệ thuật quân sự Việt Nam, chiến công của Anh hùng Bùi Xuân Bãi và Trung đoàn Công binh 83 tại Cô Lin mang chiều sâu phương pháp luận vô cùng to lớn. Đó là minh chứng cho sự tiếp nối truyền thống "lấy nhỏ đánh lớn, lấy ít địch nhiều" của dân tộc trên không gian đại dương. Sự chủ động bám trụ, dám chịu đựng hy sinh để khẳng định cột mốc pháp lý và thực tế của ông cùng các đồng đội đã ngăn chặn hoàn toàn mưu đồ gạt bỏ sự hiện diện của Việt Nam tại cụm đảo Sinh Tồn, giữ vững địa bàn chiến lược quan trọng cho đến tận ngày nay.
Sau chiến công oanh liệt năm 1988, Đại tá Bùi Xuân Bãi tiếp tục gắn bó trọn đời mình với sự nghiệp xây dựng Hải quân Nhân dân Việt Nam chính quy, tinh nhuệ, đảm nhiệm nhiều trọng trách chỉ huy và được Nhà nước vinh danh danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tầm vóc di sản của ông không chỉ nằm ở khoảnh khắc cắm cờ lịch sử trên rạn đá dầm bão tố, mà còn là bài học giáo dục sâu sắc về bản lĩnh chính trị kiên trung, lòng tự tôn dân tộc và trách nhiệm thiêng liêng của mỗi thế hệ đối với từng tấc đất, sải biển mà tiền nhân đã đánh đổi bằng máu xương để lại.


