ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN ĐẶNG THỊ CHÍNH (1940 - 1969)
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN ĐẶNG THỊ CHÍNH (1940 - 1969)
Đồng chí Đặng Thị Chính, sinh năm 1940, quê quán xã Quới An, huyện Vũng Liêm, tỉnh Vĩnh Long.
Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, có truyền thống cách mạng, cha mất sớm. Anh em đông (08 anh em), sống trong thời kỳ quê hương bị chiến tranh tàn phá phải chịu bao cảnh gian nan, khổ nhọc của kẻ thù, gia đình nghèo, không có điều kiện đi học nhưng sớm giác ngộ cách mạng, vừa làm ruộng nuôi mẹ, vừa làm cơ sở nắm tin tức địch, gác đường làm ám hiệu phục vụ cho cán bộ địa phương hoạt động.
Đến năm 1968, sau cuộc tổng tấn công tết Mậu Thân địch đánh phá ta rất ác liệt, kho tàng, đạn dược của ta lúc bấy giờ bị cạn kiệt, súng không còn đạn dược. Bọn ngụy quân ngụy quyền thực hiện chiến lược bình định cấp tốc, chúng đóng đồn bót bao vây dày đặc, chúng tăng cường quân Mỹ - quân ngụy đánh phá ác liệt, lực lượng binh vận của ta gặp vô cùng khó khăn. Trước tình hình này Huyện ủy chỉ đạo lực lượng binh vận không ngừng tiến công bao vây đồn bót địch, vừa tấn công vừa phân tán bụng ra từng địa bàn tăng cường gây dựng cơ sở dựa vào lòng địch, nhằm chặn đứng âm mưu của địch, phát động phong trào quần chúng nhân dân đấu tranh chống bình định lấn chiếm. Sau khi nhận được sự uốn nắn của trên, lúc này đồng chí Bảy Huỳnh là Trưởng ban Binh vận, đồng chí Hai Công Phó ban phụ trách nội tuyến, đồng chí Ba Minh, Ba Tiểu làm ủy viên bàn kế hoạch phân tán ra từng cơ sở phát đông phong trào binh vận, đồng thời xây dựng cơ sở đồng chí Hai Công về hoạt động địa bàn xã Trung Ngãi phụ trách Thường trực Ban Binh vận xã. Lúc này địch thực hiện chiến lược “Việt Nam hóa chiến tranh”, chúng tăng cường máy bay, phản lực, B52 cả chất độc đánh phá ta rất ác liệt, cuộc sống nhân dân lúc bấy giờ như “Nghìn cân treo sợi tóc” mục đích của bọn chúng đánh để lấn đất giành dân, thừa cơ hội chúng dồn dân ta tăng cường xây dựng lực lượng nòng cốt trong vùng kìm kẹp của chúng tạo điều kiện cho anh em lên ở hợp pháp có cơ sở tiếp nhận bằng cách nhìn nhận bà con thân nhân Lúc này đồng chí Hai Công, Phó Ban Binh vận huyện xây dựng gia đình anh Đậu và chị Chính đưa vào lòng địch, lúc này anh Đậu và chị Chính có 2 đứa con còn nhỏ nhưng với tinh thần giác ngộ cách mạng và căm thù giặc anh sẵn sàng nhận nhiệm vụ.
Đến tháng 5/1969, anh Đậu bị địch bắt đưa đi quân dịch, chúng đưa anh đi học ở quân trường Thất Sơn. Thời gian này chị Chính ở nhà nuôi 2 con nhỏ cuộc sống lúc này vô cùng khó khăn vất vả, địch đánh ngày càng dữ dội, cuộc sống chị khó khăn ngày càng khó khăn hơn, có những lúc gia đình không đủ gạo ăn phải sống cảnh bữa cháo, bữa rau, lúc con bệnh không tiền thang thuốc, chị phải lấy máu mình bán lấy tiền trị bệnh cho con, mặc dù cuộc sống gian nan chị vẫn kiên trì vượt qua mọi khó khăn gian khổ.
Sau khi anh Đậu mãn quân trường về chúng bổ sung vào đại đội 11 Vĩnh Long, Ban chỉ huy lúc này đóng ở Nhà Đài, chúng đóng đồn dày đặc từ Nhà Đài đến Thầy Phó, chúng đưa anh Đậu về đồn Cầu Trắng chịu sự chỉ huy của tên Trung úy Cầu trưởng đồn, lúc này chị Chính liên hệ với anh Đậu mang cả 2 đứa con cùng chung sống ở đồn Cầu Trắng với anh Đậu chịu sự ràng buộc gắt gao của tên trưởng đồn “Cầu hàng tháng không cho chị liên hệ với gia đình, chị tìm mọi cách qua mặt chúng rằng xin về quê đám giỗ cha, rồi thăm mẹ bệnh nó mới cho về, chỉ liên lạc với tổ chức cách mạng báo tin anh Đậu ở đồn Cầu Trắng cho anh em liên hệ công tác, khi trở về đồn thì chị mua nào gà, vịt, bánh ít, bánh tét, cả rượu ngon đem về dâng cho tên trưởng đồn, chị phục vụ cho nó uống nhằm tạo lòng tin và dễ dãi hơn để chị có điều kiện liên lạc thường xuyên với tổ chức cách mạng”.
Đến tháng 8/1969, chị được đồng chí Hai Công Phó Ban Binh vận huyện giao chị làm nhiệm vụ mật giao cùng chồng (anh Đậu) khởi nghĩa nhưng anh Đậu còn do dự chưa quyết tâm đánh, vì đồn bót địch đóng dày đặc, còn vùng giải phóng lõm, nếu đánh rồi không có nơi ở, còn chị lúc này luôn tỏ ý chí quyết tâm đánh, luôn nêu cao tinh thần triệt để cách mạng, thể hiện tinh thần dũng cảm, gan dạ, mưu trí chưa từng biết bắn súng nhưng chị kiên trì tập bắn súng tiểu liên, có lần chị xin tên trưởng đồn tập bắn cả súng đại liên, cứ mỗi lần tập bắn chị leo lên lô cốt xưng hô to lên “tao là vợ thằng Đậu” chị luôn tỏ thái độ cho nhân dân oán ghét để tránh sự nghi ngờ của tên trưởng đồn để chị có điều kiện tập bắn súng chuẩn bị cho ngày khởi nghĩa.
Đến ngày 02/9/1969, nhận được tin “Bác mất”, lúc này, Huyện ủy chỉ đạo biến đau thương thành hành động hạ quyết tâm đánh tiêu diệt các căn cứ trọng điểm của ngụy quân ngụy quyền để phát triển phong trào cách mạng và mở rộng vùng giải phóng.
Đến ngày 07/9/1969, đồng chí Hai Công nhắn chị về vẽ sơ đồ đồn Cầu Trắng chuẩn bị khởi nghĩa, nhưng chị không biết chữ, chị mô tả và dùng đất sét nặn mô hình đồn cho anh em vẽ sơ đồ, chỉ điểm các tên lính và trưởng đồn và chỗ chị ở cho anh em nghiên cứu thực địa chuẩn bị đến 12 giờ đêm ngày 08/9/1969 ta khởi nghĩa, lúc này anh em kêu chị tạo điều kiện đem 02 đứa con ra, chị nói không thể đem 02 đứa con ra được vì tụi nó theo dõi rất chặt chẽ, nếu đem 02 đứa con chị ra nó sẽ phát hiện ngay làm gãy kế hoạch của ta, chị nói thôi để 02 đứa con cùng ở lại với chị thà hy sinh chứ không để cho chúng phát hiện lộ bí mật, thà chị hy sinh chứ không để anh em hy sinh.
Sau khi chị trở về đồn bàn kế hoạch cùng anh Đậu chuẩn bị khởi nghĩa, lúc này chị luôn nêu cao tinh thần bất khuất, gan dạ, dũng cảm, chị chuẩn bị sẵn súng, lựu đạn tư thế sẵn sàng chiến đấu, từng phút từng giờ chị luôn bám sát mấy tên lính gác, chị dùng hộp quẹt làm ám hiệu cho lực lượng ta và đặc công bám sát đồn, còn 05 phút đến giờ khởi nghĩa anh em đặc công bám sát hàng rào, lúc này 01 tên lính gác phát hiện hô “Việt Cộng” nó vừa giơ súng lên, anh Đậu chưa kịp hành động, chị mưu trí nhanh nhẹn giựt súng chồng bắn chết tên lính gác, tiếp tục 01 tên kế bên nhảy ra, chị liền nổ súng diệt tên thứ hai, lúc này còn 01 tên gác trên lô cốt (lồng cu) thấy nó hô “nội tuyến” chọi 01 quả lựu đạn xuống chị đã hy sinh cùng 02 đứa con, lúc này lực lượng ta tiến vào anh Đậu kết hợp cùng nổ súng tiêu diệt 37 tên, có tên trưởng đồn và các tên lính còn lại ta bắt sống 04 tên thu toàn bộ vũ khí.
Đây là trận đánh đầu tiên của huyện Vũng Liêm biến đau thương thành hành động lúc “Bác Hồ mất”. Chị Chính anh dũng hy sinh cùng 02 đứa con nhỏ và đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ cách mạng giao, góp phần to lớn cho huyện Vũng Liêm tiêu diệt đồn bót địch, mở rộng vùng giải phóng. Chị Chính hy sinh nhưng chị đã để lại tấm gương sáng cho quần chúng nhân dân huyện Vũng Liêm và nỗi đau thương mất mát của gia đình góp phần vì sự nghiệp cách mạng.
Ngày 23/5/2005, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã ký quyết định truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho Đặng Thị Chính.



