Bài viết

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đỗ Văn Chiến

Ninh Bình01/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đỗ Văn Chiến (người Công giáo quê gốc ở huyện Nghĩa Hưng, Nam Định) chính là hình mẫu kiên trung bước ra từ lửa đạn Trường Sơn. Câu chuyện dưới đây tái hiện lại tinh thần thép của anh trên "tọa độ chết" Seng Phan trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước khốc liệt nhất.

Tọa độ chết Seng Phan

Mùa khô năm 1970, túi bom Seng Phan trên tuyến đường Trường Sơn (Lào) trở thành một lòng chảo lửa đúng nghĩa. Không quân Mỹ đánh phá ngày đêm nhằm cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam. Mặt đường bị cày xới, đất đá lẫn lộn với mảnh bom găm, sặc sụa mùi lưu huỳnh và khói khét.

Đỗ Văn Chiến, chàng trai trẻ quê Nghĩa Hưng, Nam Định, khi ấy là tiểu đội trưởng lái xe thuộc Tiểu đoàn 102, Binh đoàn 559. Anh sở hữu vóc dáng nhỏ nhắn nhưng ẩn chứa một ý chí thép của người con vùng đất biển Đông Bắc. Giữa cái nắng cháy da của đại ngàn và mưa bom dội xuống đầu, Chiến cùng chiếc xe tải giải phóng của mình đã biến mỗi chuyến hàng thành một trận đánh cảm tử.

Trận bão lửa đêm mùng 6 Tết

Đêm mùng 6 Tết năm ấy, xe của Chiến dẫn đầu đội hình chở đạn dược, nhu yếu phẩm vượt đỉnh Seng Phan. Trời tối đen như mực, các tài xế phải sử dụng đèn gầm "mắt mèo" – loại đèn chỉ chiếu một vệt sáng mờ sát đất để tránh sự phát hiện của máy bay địch.

Khi xe vừa leo lên lưng chừng dốc, tiếng gầm rú xé tai của máy bay phản lực Mỹ bất ngờ ập đến. Pháo sáng rực một góc trời, soi rõ mồn một đoàn xe. "Thả bom tọa độ rồi!", tiếng ai đó hét lên qua bộ đàm. Ngay lập tức, những loạt bom tấn dội xuống dọc con đường độc đạo. Mặt đất rung chuyển dữ dội, bụi đất hất tung che kín kính chắn gió. Một quả bom nổ rầm sát sườn xe làm chiếc xe chao đảo mạnh, kính buồng lái vỡ tan tành, những mảnh kính găm thẳng vào tay và mặt Chiến, máu chảy ròng ròng.

Bên cạnh anh, người phụ xe bị sức ép bom ngất lịm. Nhìn lên phía trước, lửa từ những quả bom xăng đang cháy ngùn ngụt, chắn ngang lối đi. Lúc này, nếu dừng lại, toàn bộ đoàn xe phía sau sẽ làm mồi cho máy bay địch.

Chiến không mảy may do dự. Anh lấy chiếc khăn rằn quấn chặt vết thương trên tay để cầm máu, rồi hét lớn vào không gian ngập tràn tiếng nổ: "Còn người còn xe, còn hàng còn chiến đấu!".

Vượt qua tử địa

Chiến rồ ga, sang số. Chiếc xe tải không kính chắn gió, móp méo phần đầu, lao thẳng vào đám lửa đang ngùn ngụt cháy. Gió ngàn rừng rực sức nóng tạt thẳng vào khuôn mặt đang rỉ máu của anh. Bằng kinh nghiệm dày dạn và đôi mắt tinh anh của người con Nam Định, Chiến lách qua từng hố bom nổ chậm, băng qua đoạn đường sạt lở một cách thần kỳ.

Chiếc xe tiên phong của anh như một mũi tên lửa mở đường, tiếp thêm lòng dũng cảm cho toàn bộ đội hình phía sau nhấn ga lao theo. Vượt qua được đỉnh dốc tử thần, đoàn xe an toàn tiến vào khu tập kết. Khi tắt máy bước xuống cabin mang theo đầy vết thương, Đỗ Văn Chiến đổ gục xuống vòng tay đồng đội, nhưng trên môi anh là một nụ cười rạng rỡ. Chuyến hàng chở đầy đạn dược đã đến đích nguyên vẹn.

Trong suốt những năm tháng bám trụ Trường Sơn, Đỗ Văn Chiến đã lái xe an toàn hàng vạn ki lô mét, kiên cường vượt qua hàng trăm trận oanh tạc của kẻ thù để đưa hàng ra tiền tuyến. Với những chiến công xuất sắc và tinh thần quả cảm "vượt bão lửa", anh đã vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đỗ Văn Chiến – người chiến sĩ lái xe kiên trung của quê hương Nghĩa Hưng, Nam Định, đồng thời là một trong những nguyên mẫu thực tế đầy cảm hứng trong "Bài thơ về tiểu đội xe không kính" của nhà thơ Phạm Tiến Duật.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn