Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Hồ Thị Thu Hiền
AHLLVTND Hồ Thị Thu Hiền - 3 lần dự lễ truy điệu sống của chính mình: "Mình làm gì thì làm, đừng có để mất nước"
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất của thế kỷ XX, khi đất nước bị chia cắt và bom đạn phủ kín từng nẻo đường, có những trái tim thanh niên Việt Nam thắp nên ngọn lửa lý tưởng không gì dập tắt nổi. Trong số ấy, hình ảnh Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Hồ Thị Thu Hiền – người từng ba lần tình nguyện gia nhập đội cảm tử quân và ba lần dự lễ truy điệu… sống của chính mình – là câu chuyện thời hoa lửa đầy cảm hứng mãi còn truyền lại cho thế hệ sau.
Thuở mới 18 tuổi, trong miền quê Nghệ An đầy khói lửa và sự hy sinh, Hồ Thị Thu Hiền đã không ngần ngại xung phong nhập ngũ vào lực lượng Thanh niên xung phong với tâm nguyện cháy bỏng: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”. Với trái tim yêu nước và ý chí sắt đá, chị nhanh chóng trưởng thành và được giao nhiệm vụ nặng nề và hiểm nguy.
Bước ngoặt bi tráng trong đời chiến sĩ trẻ ấy chính là những lần chị tình nguyện gia nhập đội cảm tử quân – những đơn vị nhận nhiệm vụ phá tắc đường, đảm bảo thông xe để tiếp tế cho tiền tuyến. Trước mỗi lần ra trận, như một nghi thức thiêng liêng, chị đã tham dự lễ truy điệu… sống của chính mình – một hình thức tưởng niệm trước cái chết bất định, nhưng cũng là lời thề với đồng đội và Tổ quốc rằng: nếu cần, máu xương cũng không tiếc để thông đường cho đồng đội.
Trong ký ức của chị, lần thứ hai tham gia nhiệm vụ cảm tử ở thung lũng sân bay Tà Cơn, Quảng Trị là giai đoạn khốc liệt nhất. Địch bắn dữ dội cả ngày lẫn đêm, cơm không có, chỉ có mỗi lọ nước cất và lòng quyết tâm sâu sắc. Chị và đồng đội đào hầm, rồi rút lui khi nhiệm vụ hoàn thành, nhưng sự cam đảm ấy in sâu vào trái tim mỗi người lính cách mạng.
Những ký ức xưa ấy vẫn nguyên vẹn trong tâm trí của Hồ Thị Thu Hiền, dù nay bà đã tuổi 70 và tóc bạc, răng rụng, mắt mờ. Trong ngôi nhà giản dị, bức ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh đặt trang trọng cùng với hình Đại tướng Võ Nguyên Giáp và nữ anh hùng Võ Thị Sáu là minh chứng cho lý tưởng mà bà theo đuổi suốt đời.
Bà thường nhắc lại một câu Bác Hồ đã dạy: “Mình làm gì thì làm, đừng có để mất nước” – như một lời cam kết với thế hệ trẻ hôm nay. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng bà vẫn tiếp tục sống và đóng góp cho cộng đồng: tham gia các hoạt động của Hội cựu Thanh niên xung phong, giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ sau. “Thật thà, khiêm tốn, giản dị, thắng không kiêu, bại không nản” – từng câu từng chữ ấy như là di chúc tinh thần bà gửi lại cho các thế hệ.
Câu chuyện Hồ Thị Thu Hiền không chỉ là ký ức bi hùng của một thời hoa lửa, mà còn là biểu tượng sống động của lòng yêu nước, tinh thần dấn thân và sức mạnh của tuổi trẻ Việt Nam trong những ngày tháng cam go nhất của lịch sử.



