ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LA VĂN CẦU
Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu (tên thật là Sầm Phúc Hướng, sinh năm 1931 hoặc 1932) là một biểu tượng về ý chí quật cường của quân đội ta trong kháng chiến chống Pháp. Quê ông ở xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng, là người dân tộc Tày. Ông nhập ngũ năm 1948 khi mới 16 tuổi và lập nhiều chiến công hiển hách, tiêu biểu nhất là trong trận đánh cứ điểm Đông Khê thuộc Chiến dịch Biên giới Thu Đông 1950. Khi bị trúng đạn dập nát cánh tay phải lúc đang ôm bộc phá,
I. THÔNG TIN CÁ NHÂN VÀ HOÀN CẢNH GIA ĐÌNH
Họ và tên khai sinh: Sầm Phúc Hướng.
Năm sinh: 1932.
Quê quán: Xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng.
Thành phần gia đình: Xuất thân trong một gia đình dân tộc Tày nghèo có truyền
thống yêu nước.
Tuổi thơ gian khó: Sớm chịu nỗi đau mất cha do sự áp bức, bóc lột của thực dân
Pháp. Chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, ông đã sớm hình thành tinh thần phản
kháng và ý chí đánh đuổi ngoại xâm để giành lại độc lập cho dân tộc.
II. QUÁ TRÌNH HOẠT ĐỘNG CÁCH MẠNG VÀ SỰ NGHIỆP QUÂN NGŨ
1. Giai đoạn nhập ngũ (1948 - 1950)
- Năm 1948, khi mới 16 tuổi (chưa đủ tuổi nhập ngũ), vì
lòng căm thù giặc sâu sắc, ông đã chủ động khai tăng lên
18 tuổi để được đứng vào hàng ngũ Quân đội Nhân dân
Việt Nam.
- Ông được biên chế vào Trung đoàn 174 (Đoàn Cao -
Bắc - Lạng), một trong những đơn vị chủ lực thời bấy
giờ. Tại đây, ông luôn gương mẫu trong huấn luyện, thể
hiện sự gan dạ và bản lĩnh của một người chiến sĩ trẻ.
2. Chiến công hiển hách tại Chiến dịch Biên giới Thu Đông (1950)
Bối cảnh: Trận đánh tại cứ điểm Đông Khê (16/09/1950) là trận then chốt mở màn
chiến dịch. Cứ điểm này có hệ thống lô cốt, hầm ngầm kiên cố của địch.
Diễn biến trận đánh:
Sáng ngày 17/09/1950, đơn vị của La Văn Cầu được giao nhiệm vụ đánh phá lô cốt số
3 - một "mắt xích" quan trọng của địch.
Trong lúc áp sát mục tiêu, ông bị trúng đạn pháo của địch khiến cánh tay phải bị dập
nát và bị thương nặng ở chân. Cánh tay phải lúc đó chỉ còn dính vào thân mình bởi
một chút da thịt, gây vướng víu và đau đớn tột cùng khi di chuyển.
Hành động huyền thoại: Với quyết tâm "còn hơi thở còn chiến đấu", ông đã nghiến
răng chịu đau, nhờ đồng đội là anh Nông Văn Thừa dùng lưỡi mác chặt đứt cánh tay
phải để rảnh tay tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.
Kết quả: Sau khi tự giải thoát khỏi cánh tay bị thương, ông dùng tay trái ôm bộc phá
nặng 12kg, băng mình qua lửa đạn, áp sát và giật kíp nổ phá tan lô cốt số 3. Hành động
này đã mở toang cánh cửa cho đại quân ta xông lên tiêu diệt toàn bộ cứ điểm Đông
Khê.
3. Công tác sau chiến tranh và các danh hiệu cao quý
Năm 1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, ông vinh dự là một
trong 7 người đầu tiên được Bác Hồ ký quyết định phong tặng danh hiệu Anh hùng
Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Ông tiếp tục cống hiến trong quân đội, kinh qua nhiều chức vụ quan trọng như Chính
trị viên tiểu đoàn, rồi công tác tại Bảo tàng Quân đội.
Năm 1996, ông nghỉ hưu với quân hàm Đại tá. Hiện nay, ông sống giản dị tại Hà Nội,
là tấm gương sáng về đạo đức cách mạng cho các thế hệ sau.
III. CẢM NHẬN CỦA BẢN THÂN
Là một sinh viên thế hệ Gen Z đang theo học tại trường Đại
học Kinh tế và Quản trị Kinh doanh Thái Nguyên, em cảm
thấy vô cùng xúc động và tự hào khi tìm hiểu về cuộc đời
của Anh hùng La Văn Cầu.
Hình ảnh một chàng trai Tày mới đôi mươi, sẵn sàng hy
sinh một phần cơ thể mình để hoàn thành nhiệm vụ, đã
chạm đến trái tim em. Em nhận thấy rằng, hòa bình mà
chúng em đang có hôm nay không phải tự nhiên mà có, nó
được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và bằng những
tinh thần thép như của ông. Ông không chỉ là một anh hùng
trên chiến trường, mà còn là một biểu tượng về sức mạnh ý
chí vô hạn của con người Việt Nam. Sự hy sinh của ông khiến em tự soi rọi lại bản
thân, thấy mình cần phải nỗ lực hơn nữa để xứng đáng với những gì cha anh đã gầy
dựng.
IV. BÀI HỌC RÚT RA CHO THẾ HỆ TRẺ
Từ tấm gương của Anh hùng La Văn Cầu, em rút ra được những bài học quý báu cho
hành trang vào đời của mình:
1. Tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước: Dù ở bất cứ thời đại nào, lòng yêu
nước luôn là động lực lớn nhất. Với sinh viên Kinh tế, yêu nước chính là nỗ lực
học tập để góp phần xây dựng nền kinh tế nước nhà vững mạnh.
2. Ý chí vượt qua nghịch cảnh: Hành động chặt tay chiến đấu dạy chúng em
rằng: Khó khăn chỉ là thử thách, nếu có quyết tâm sắt đá, chúng ta có thể biến
những điều không thể thành có thể. Đừng bao giờ lùi bước trước những thất bại
tạm thời.
3. Lối sống giản dị và đức hy sinh: Dù là một vị anh hùng lẫy lừng, ông vẫn giữ
lối sống khiêm nhường, tận tụy. Đây là bài học về đạo đức làm người mà mỗi
sinh viên cần tu dưỡng: "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình".
4. Sự chủ động và sáng tạo: Việc ông tự mình quyết định cắt bỏ cánh tay để hoàn
thành nhiệm vụ cho thấy sự chủ động cực cao trong công việc. Trong thời đại
4.0, sự chủ động nắm bắt cơ hội và giải quyết vấn đề là chìa khóa của thành
công.



