Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân: La Văn Cầu

Đại tá, Anh hùng La Văn Cầu (sinh năm 1931, dân tộc Tày, quê Cao Bằng) là một biểu tượng sống động nhất của tinh thần "Thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước" trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Tên tuổi của ông gắn liền với Chiến dịch Biên giới Thu - Đông năm 1950, đặc biệt là trận đánh then chốt tại cứ điểm Đông Khê.
Vào đêm 16 rạng sáng 17/9/1950, đơn vị của ông được lệnh tấn công cứ điểm Đông Khê – một vị trí chiến lược quan trọng của quân đội Pháp. Trong trận đánh ác liệt này, La Văn Cầu khi ấy mới 19 tuổi, giữ vai trò tổ trưởng tổ bộc phá. Nhiệm vụ của ông là dùng bộc phá đánh sập các lô cốt, mở đường cho quân ta tiến lên. Trong quá trình tiếp cận mục tiêu dưới làn mưa đạn của địch, ông bị trúng đạn vào cánh tay phải và má phải. Cánh tay phải bị gãy nát, lủng lẳng, gây vướng víu và đau đớn tột cùng, ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng di chuyển và chiến đấu.
Trong giây phút sinh tử, với ý chí thép, La Văn Cầu đã đưa ra một quyết định chấn động lịch sử: Ông nhờ đồng đội Nông Văn Pheo dùng mã tấu chặt đứt cánh tay bị thương của mình để khỏi vướng. Sau khi băng bó qua loa, ông dùng tay trái ôm quả bộc phá nặng 12kg, tiếp tục lao lên áp sát lô cốt địch, giật nụ xòe và đánh sập mục tiêu, mở toang cánh cửa cho đồng đội xung phong tiêu diệt cứ điểm.
Hành động phi thường của La Văn Cầu đã trở thành nguồn cảm hứng mãnh liệt cho toàn quân và dân ta thời bấy giờ. Năm 1952, tại Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, ông vinh dự được Bác Hồ tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông là một trong 7 người đầu tiên nhận danh hiệu cao quý này. Câu chuyện chặt cánh tay của ông đã đi vào sách giáo khoa, trở thành tấm gương sáng về lòng yêu nước và sự quả cảm.


