Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu.
Trận Đông Khê năm 1950 là đỉnh cao chiến công nhưng cũng là ký ức không bao giờ quên. Khi cánh tay phải bị trúng đạn dập nát, lủng lẳng bên sườn, ông không hề kêu khóc mà chỉ nghĩ đến việc phải phá bằng được lô cốt địch.Ông tìm gặp người đồng đội tên là Lý Văn Páo và khẩn thiết nhờ: "Chặt hộ tôi cánh tay này đi để tôi đánh bộc phá!". Người đồng đội run rẩy không dám xuống tay. Ông phải gắt lên thuyết phục, đồng đội mới nghiến răng dùng lưỡi mác chặt đứt phần thịt dính liền còn lại. Ngay khi vừa
Trận Đông Khê năm 1950 là đỉnh cao chiến công nhưng cũng là ký ức không bao giờ quên. Khi cánh tay phải bị trúng đạn dập nát, lủng lẳng bên sườn, ông không hề kêu khóc mà chỉ nghĩ đến việc phải phá bằng được lô cốt địch.Ông tìm gặp người đồng đội tên là Lý Văn Páo và khẩn thiết nhờ: "Chặt hộ tôi cánh tay này đi để tôi đánh bộc phá!". Người đồng đội run rẩy không dám xuống tay. Ông phải gắt lên thuyết phục, đồng đội mới nghiến răng dùng lưỡi mác chặt đứt phần thịt dính liền còn lại. Ngay khi vừa



