ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LÂM VĂN THẠNH MỘT TIẾNG HÔ GIỮA NÚI RỪNG
Có những người chỉ sống một quãng đời rất ngắn, nhưng câu chuyện về họ lại ở lại rất lâu. Không phải bởi họ đã sống bao nhiêu năm, mà bởi trong những năm tháng ấy, họ đã lựa chọn sống như thế nào.
Ở Đà Lạt hôm nay, có một con đường mang tên Lâm Văn Thạnh. Người đi đường có thể chỉ nhìn thấy một cái tên trên tấm biển xanh. Nhưng phía sau cái tên ấy là câu chuyện của một người chiến sĩ Công an còn rất trẻ, một người chồng vừa mới lập gia đình, một người con của đất võ Bình Định và là một trinh sát đã nhiều lần bước vào nơi nguy hiểm nhất của chuyên án F101.
Hơn bốn mươi năm đã trôi qua. Những cánh rừng năm xưa đã đổi thay, cuộc sống cũng đã khác. Thế nhưng, có một khoảnh khắc của buổi chiều 23 tháng 12 năm 1980 vẫn được nhắc lại như một dấu son trong lịch sử đấu tranh của lực lượng Công an Lâm Đồng. Giữa lúc bị kẻ địch khống chế, trước mắt là vực sâu và phía sau là những họng súng, Lâm Văn Thạnh đã hô một câu rất ngắn: “Chạy đi các anh!”.
Sau tiếng hô ấy, hai người đồng đội chạy thoát. Còn anh ở lại.
Câu chuyện tôi muốn kể hôm nay bắt đầu từ tiếng hô ấy.
Một chuyên án giữa những năm tháng gian khó
Sau ngày đất nước thống nhất, tình hình an ninh ở Tây Nguyên vẫn còn nhiều phức tạp. Tổ chức FULRO hoạt động vũ trang, gây mất ổn định tại nhiều địa bàn. Với lực lượng Công an Lâm Đồng, cuộc đấu tranh lúc đó không chỉ cần sự gan dạ mà còn đòi hỏi sự kiên trì, mưu trí và khả năng hoạt động bí mật trong điều kiện hết sức nguy hiểm.
Chuyên án F101 được triển khai nhằm đấu tranh làm tan rã tổ chức FULRO ở Lâm Đồng. Đây là một chuyên án đặc biệt, bởi muốn tiếp cận đối phương, người chiến sĩ phải tạo được một thân phận mà đối phương tin tưởng, phải đi vào đúng nơi họ ẩn náu và phải đối mặt với nguy cơ bị phát hiện bất cứ lúc nào.
Trong những người được lựa chọn tham gia chuyên án có Lâm Văn Thạnh, khi ấy mới 21 tuổi. Anh là trinh sát an ninh thuộc Phòng trinh sát ngoại tuyến. Xuất thân từ Bình Định, anh có năng khiếu võ thuật, là một võ sư đai đen và từng giúp rèn luyện võ thuật cho đồng đội. Nhưng nhiệm vụ lần này cần ở anh nhiều hơn sức mạnh. Đó là sự bình tĩnh, khéo léo và bản lĩnh.
Khoác lên mình một thân phận khác
Theo kế hoạch của Ban chuyên án, Lâm Văn Thạnh được giao nhiệm vụ đặc biệt quan trọng: đóng vai nhân viên của tổ chức quốc tế Caritas để tìm cách liên lạc, tiếp cận nhóm FULRO do Nahria Ya Duck cầm đầu. Anh lấy tên “Bình”.
Một chiếc thẻ hội viên Caritas trở thành giấy tờ cho một thân phận mới. Những chiếc xe quen thuộc trở thành phương tiện của những “chuyến hàng đặc biệt”. Các anh Thạnh, Diêu, Phi, Hưng, Toàn và Tư Cho lần lượt thực hiện nhiệm vụ đưa từng nhóm FULRO ra khỏi khu vực theo kế hoạch.
Có những chuyến chỉ vài người, có chuyến đông hơn. Sau 6–7 chuyến, gần 100 đối tượng FULRO đã được đưa ra khỏi khu vực. Mỗi chuyến đi thành công là một bước tiến của chuyên án, nhưng cũng là một lần những người thực hiện phải đối mặt với nguy cơ bị lộ.
Đọc lại những dòng tư liệu về giai đoạn ấy, điều khiến tôi ấn tượng không phải chỉ là con số gần 100 người. Điều đáng suy nghĩ hơn là những người chiến sĩ trẻ đã phải sống trong một vai diễn rất lâu, đi vào “hang sói” bằng sự bình tĩnh mà chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể không còn đường trở về.



