ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN “LÊ HỒNG PHONG”
Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Lê Hồng Phong (1902 – 1942) là một trong những lãnh tụ xuất sắc của Đảng Cộng sản Việt Nam và tinh hoa của cách mạng Việt Nam thời kỳ tiền khởi nghĩa. Quê quán: Xã Hưng Thông, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An. Tên thật: Lê Huy Doãn. Ông từng học tại Trường Đại học Phương Đông (Liên Xô) và Trường Không quân Xô Viết, là một trong những cán bộ lý luận và quân sự xuất sắc hàng đầu của Đảng thời kỳ đầu. Tháng 3 năm 1935, tại Đại hội lần thứ I của Đảng diễn ra ở Ma Cao (Trung Quốc), ông được bầu làm Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương.
Giai đoạn 1936 – 1939: Ông về nước trực tiếp chỉ đạo phong trào Mặt trận Dân chủ Đông Dương, củng cố tổ chức Đảng trong điều kiện hoạt động bí mật và bán hợp pháp. Ông bị thực dân Pháp bắt lần đầu vào năm 1939 tại Sài Gòn. Sau khi hết hạn án phạt tù, ông tiếp tục bị bắt lại vào năm 1940 và bị kết án 5 năm tù, đuổi đày ra Côn Đảo. Tại nhà tù Côn Đảo, dù bị tra tấn dã man và chế độ khổ sai khắc nghiệt làm suy kiệt sức khỏe, ông vẫn giữ vững khí của người cộng sản. Ông trút hơi thở cuối cùng vào ngày 6 tháng 9 năm 1942. Trước khi qua đời, ông để lại lời nhắn nổi tiếng cho đồng chí: "Nhờ các đồng chí nói với Đảng, tới phút cuối cùng Lê Hồng Phong vẫn một lòng tin tưởng vào sự thắng lợi vẻ vang của cách mạng." Với những cống hiến đặc biệt to lớn cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và xây dựng lực lượng vũ trang cách mạng, ông được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tên của ông được đặt cho rất nhiều trường học, con đường, tuyến phố lớn và tỉnh lộ trọng điểm trên khắp cả nước (như đường Lê Hồng Phong tại TP. Hồ Chí Minh, Hà Nội, Hải Phòng, Nghệ An...). Tên ông cũng từng được dùng để đặt cho một huyện thuộc tỉnh Bình Thuận cũ (huyện Lê Hồng Phong).
Sự hy sinh kiên cường và chí khí bất khuất của Tổng Bí thư Lê Hồng Phong là biểu tượng sáng ngời cho tinh thần "thà chết chứ không chịu làm nô lệ" của dân tộc Việt Nam. Tấm gương trung kiên, hết lòng phụng sự Tổ quốc của ông không chỉ góp phần đặt nền móng vững chắc cho thắng lợi của cách mạng, mà còn là ngọn đuốc soi đường, bồi đắp lý tưởng sống và lòng tự hào dân tộc cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



