Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Hữu Trạc – Người giữ “mắt thần” Cồn Cỏ bằng ý chí thép
Lê Hữu Trạc – người chiến sĩ giữ đảo bằng máu, bằng ý chí và bằng một niềm tin không bao giờ tắt
Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, có những vùng đất đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam. Đảo Cồn Cỏ – hòn đảo tiền tiêu giữa biển Đông, được ví như “mắt thần của miền Bắc”, là một nơi như thế. Và trong những ngày tháng bom đạn khốc liệt ấy, có một người chiến sĩ đã góp phần làm nên huyền thoại của đảo tiền tiêu: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Hữu Trạc.
Năm 1962, như bao chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi cùng thế hệ, chàng thanh niên Lê Hữu Trạc lên đường nhập ngũ, được biên chế vào Đại đội Lê Hồng Phong, Tiểu đoàn 4, Sư đoàn 341, đóng quân tại Vĩnh Linh, Quảng Trị với nhiệm vụ bảo vệ giới tuyến.
Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, năm 1965, đảo Cồn Cỏ trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội của không quân và hải quân Mỹ. Để bảo vệ vị trí chiến lược này, đơn vị được giao nhiệm vụ cử lực lượng ra giữ đảo.
Lúc ấy, giữa muôn vàn hiểm nguy, nhiều đơn vị đều mong muốn được nhận nhiệm vụ. Là Trung đội phó, Bí thư chi bộ, Lê Hữu Trạc cùng đồng đội đã đưa ra một sáng kiến đặc biệt: cạo trọc đầu để tiết kiệm nước ngọt, giảm bớt khó khăn trong điều kiện chiến đấu ngoài đảo.
Sáng kiến giản dị nhưng thể hiện tinh thần quyết tâm ấy đã giúp Trung đội 3 được lựa chọn ra bảo vệ Cồn Cỏ.
Đêm mùa hè tháng 7 năm 1965, giữa biển khơi mênh mông, dưới sự bao vây của tàu chiến và máy bay địch, Trung đội 3 vượt 17 hải lý để đặt chân lên đảo tiền tiêu.
Từ đó bắt đầu những ngày tháng chiến đấu vô cùng gian khổ.
Gần 1.000 ngày đêm bám trụ Cồn Cỏ, Lê Hữu Trạc cùng đồng đội sống giữa mưa bom, bão đạn. Hòn đảo nhỏ bé nhiều lần bị bom đạn cày xới, có lúc không còn một bóng cây. Ban ngày chiến đấu, ban đêm đào công sự, xây dựng trận địa; khi nguồn tiếp tế từ đất liền bị gián đoạn, những người lính phải chắt chiu từng ngụm nước, có lúc phải chặt chuối rừng lấy nước uống để duy trì sự sống.
Nhưng dù khó khăn đến đâu, những người lính Cồn Cỏ vẫn giữ vững lời thề: còn người còn đảo, còn đảo còn chiến đấu.
Sau này, khi nhìn lại mức độ khốc liệt của chiến trường, người ta mới thấy sự hy sinh của những chiến sĩ giữ đảo lớn lao đến nhường nào. Trong những năm 1964 – 1968, Cồn Cỏ phải hứng chịu hàng vạn quả bom, rốc két và pháo kích từ tàu chiến Mỹ. Thế nhưng, trước sức mạnh hủy diệt của kẻ thù, cán bộ, chiến sĩ trên đảo vẫn kiên cường bám trụ.
Đằng sau những người lính Cồn Cỏ còn có sự che chở, đùm bọc của quân và dân Vĩnh Linh. Những chuyến tiếp tế vượt biển, những người dân bất chấp hiểm nguy đưa lương thực, thuốc men ra đảo đã trở thành nguồn động viên to lớn giúp Cồn Cỏ đứng vững.
Mùa xuân năm 1968, Lê Hữu Trạc được điều động trở về đất liền, tiếp tục chỉ huy chiến đấu. Ông cùng đơn vị tham gia nhiều trận đánh quan trọng như chặn đường tiếp viện của địch ở Khe Sanh, đánh tàu địch tại Cửa Việt, phá cầu Bến Ngự, tiêu diệt sinh lực đối phương và lập nhiều chiến công xuất sắc.
Tháng 8 năm 1968, khi đang giữ cương vị Tham mưu trưởng Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 270, Quân khu 4, trong một chuyến trinh sát trận địa tại phía Tây Vĩnh Linh, ông không may gặp bom nổ chậm. Người chiến sĩ liên lạc đi cùng đã hy sinh, còn ông bị thương nặng, hai mắt bị phá hủy hoàn toàn.
Từ một người lính từng nhiều năm chiến đấu nơi tuyến đầu, ông phải đối mặt với bóng tối suốt phần đời còn lại. Nhưng mất đi đôi mắt không thể khuất phục được ý chí của người chiến sĩ cách mạng.
Với nghị lực phi thường, Lê Hữu Trạc tiếp tục vượt lên hoàn cảnh, giữ vững phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, trở thành tấm gương sáng về ý chí, nghị lực và tinh thần cống hiến.
Với những chiến công đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, ông được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Cuộc đời Anh hùng Lê Hữu Trạc là câu chuyện về một người lính đã dành tuổi thanh xuân cho Tổ quốc, từ những ngày giữ đảo Cồn Cỏ giữa biển khơi đến những trận đánh ác liệt trên đất liền. Ông có thể mất đi ánh sáng của đôi mắt, nhưng không bao giờ mất đi ánh sáng của niềm tin, lý tưởng và lòng yêu nước.
Thông điệp câu chuyện:
Anh hùng LLVT nhân dân Lê Hữu Trạc là biểu tượng của tinh thần “còn người còn đảo, còn đảo còn chiến đấu”; là minh chứng cho sức mạnh của ý chí con người Việt Nam trước mọi thử thách. Câu chuyện của ông nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, ghi nhớ sự hy sinh của cha anh và tiếp tục cống hiến xây dựng quê hương, đất nước.



