Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LÊ THỊ THU NGUYỆT

Lê Thị Thu Nguyệt (bí danh Mỹ Linh, Chim Sắt) là một trong hai nữ thành viên đầu tiên của Biệt động Sài GònLê Thị Thu Nguyệt (bí danh Mỹ Linh, Chim Sắt) là một trong hai nữ thành viên đầu tiên của Biệt động Sài Gòn

Cần Thơ13/01/2026ĐOÀN PHƯỜNG CÁI RĂNG (ĐOÀN PHƯỜNG CÁI RĂNG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Thị Thu Nguyệt (các bí danh: Chim Sắt, Mỹ Linh...) là nữ chiến sĩ được tổ chức tín nhiệm giao trực tiếp thực hiện các trận đánh kinh điển của Biệt động Sài Gòn. Đặc biệt nhất là trận đánh bom làm nổ tung máy bay địch tại sân bay Honolulu (bang Hawaii, Mỹ). Năm 1963, đội Biệt động Sài Gòn nhận nhiệm vụ gài mìn nổ chậm vào máy bay Boeing 707 chở cố vấn quân sự Mỹ. Để trinh sát thực địa tìm hiểu mục tiêu, đưa mìn nổ chậm vào khu vực sân bay, an ninh nghiêm ngặt, nhiều tháng ròng, Thu Nguyệt đã hóa thân thành người tình đang mang thai của một kỹ sư trong sân bay. Nhân vật này cũng là một đồng chí chung chiến tuyến, được ta cài cắm sâu vào hàng ngũ địch. Trong “bụng bầu” là một chiếc túi du lịch, chứa gói thuốc nổ, cài đồng hồ hẹn giờ. Thu Nguyệt đã vượt qua mọi sợ hãi, điều tiếng và cả những lời chỉ trích từ phía gia đình, người thân khi làm “người thứ ba” xen vào cuộc sống của một người đàn ông đã có gia đình để hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Sau khi có cơ hội đánh tráo túi du lịch đựng mìn với chiếc túi của một viên sĩ quan cao cấp thuộc quân đội Mỹ, đưa vào khoang hành lý máy bay, Thu Nguyệt mới thở phào vì giải tỏa được áp lực tâm lý đè nặng. Theo tính toán, mìn sẽ nổ khi máy bay cất cánh khoảng 15 phút, khi bay trên Biển Đông. Nhưng thực tế, chiếc Boeing 707 sang San Francisco, khi quá cảnh ở sân bay Honolulu được ít phút mìn mới phát nổ. Toàn bộ máy bay bị phá hỏng, những tài liệu quan trọng bị cháy. Hàng chục sĩ quan cấp tá của quân đội Mỹ bị thương. Vụ nổ đã gây chấn động thế giới, chấn động cả Lầu Năm Góc.

Hơn 50 năm sau trận đánh vang dội được thực hiện khi mới vừa 19 tuổi, bà Thu Nguyệt vẫn nhớ như in từng chi tiết: “Tuy kết quả không được như ý vì không tính đến việc thiết bị của mình bị ảnh hưởng khi máy bay đạt trần bay, nhưng trận đánh đó đã gây tiếng vang rất lớn. Chúng tôi được Bác Hồ khen: Quân dân miền Nam không chỉ đánh Mỹ ở miền Nam mà còn đánh Mỹ trên đất Mỹ”.

Ký ức về “lễ truy điệu” của chính mình

Là một phụ nữ bé nhỏ nhưng Thu Nguyệt luôn nhận nhiệm vụ đánh cảm tử, từng hai lần được truy điệu sống vì những nhiệm vụ “một đi không trở lại”. Đó là lần chuyển 20kg thuốc nổ TNT được ngụy trang trong hai thùng dầu từ Củ Chi về Bình Chánh, khi đến ngã ba Ðức Hòa thì bị địch chặn lại định khám xét. Trước tình thế gay cấn, Thu Nguyệt đã đưa tay sờ dây nụ xòe (gắn sẵn trong thùng dầu) sẵn sàng đánh cảm tử. Lúc ấy, cô bình tĩnh nói với đám lính: “Tôi là con gái tướng Trần Tử Oai (tướng ngụy Sài Gòn) về quê ngoại chơi. Ngoại cho dầu mang lên. Các anh mà đụng đến, coi chừng tôi nói ba chuyển các anh xuống Vùng 4 chiến thuật”. Nghe thế, đám lính gác vội vàng xuống giọng, không khám xét nữa.

Một lần khác, Thu Nguyệt cùng đồng đội đánh bom trụ sở cố vấn Mỹ tại Sài Gòn. Nhiệm vụ gay cấn tới mức khi bom nổ bụi tung đầy trời, mọi người cùng chạy về phía xa mục tiêu và trở về căn cứ để bảo đảm bí mật, bảo toàn lực lượng. Thu Nguyệt lúc này phải rất vất vả mới quay lại được chiến khu và bất ngờ khi thấy anh em đang tổ chức... truy điệu mình trong tiếng nhạc trầm hùng của bài “Hồn tử sĩ”. Thì ra các anh nghĩ cô em gái nhỏ đã thiệt mạng không thể trở về nên đã làm lễ truy điệu.

Sau những trận đánh oai hùng, Thu Nguyệt được tuyên dương Chiến sĩ thi đua của lực lượng vũ trang giải phóng miền Nam Việt Nam. Cũng trong năm 1963, bà bị bắt khi chuẩn bị đi báo cáo thành tích tại Đại hội anh hùng, chiến sĩ thi đua. Bản án khổ sai 20 năm không làm cho “Chim sắt”, khi đó mới 19 tuổi, lung lay. Trải qua 11 năm bị địch tra tấn đủ mọi hình thức trong các nhà tù khét tiếng của Mỹ, ngụy nhưng bà vẫn yêu đời, tin vào cuộc sống, tin vào chiến thắng và tổ chức nhiều cuộc biểu tình, phản đối địch ngay trong chốn lao tù.

Đầu năm 1974, sau khi trao trả tù binh, Thu Nguyệt mới được trở về khi tuổi xuân đã trôi qua. Cô lập gia đình với đồng chí Đỗ Khánh Vân (sau này là Đại tá, công tác tại Quân khu 7). Khi lấy chồng, “tài sản” cô mang theo từ những năm tháng tù ngục về với cuộc sống hòa bình chỉ là vài tấm áo mặc trong tù, vài tấm vải thêu tay.

Trong những bức thêu ấy có một bức gồm rất nhiều cụm hoa hồng trên mảnh vải lớn. Cô gái trẻ Thu Nguyệt khi ở trong tù chưa một lần yêu, nghĩ: “Biết đâu, sẽ có ngày mình dùng tấm khăn ấy để trải bàn tiệc cưới của mình”. Mảnh vải ấy cô xin được từ cai ngục khi đám lính lười giặt giũ định vứt đi sau một lần tổ chức đám tiệc. Thế rồi, trong đám cưới nghèo thời hậu chiến của cô, tấm khăn thêu hoa hồng ấy được trải ra, những người đồng đội đều cảm động rơi nước mắt. Khát vọng hạnh phúc cuối cùng cũng trở thành hiện thực với người nữ tù mang án khổ sai.AHLLVT LÊ THỊ THU NGUYỆT.jpg

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn