Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Văn Việt: Khúc tráng ca bất tử giữa lòng Sài Gòn

Giữa lòng Sài Gòn những năm tháng sục sôi, cái tên Lê Văn Việt (Tư Việt) đã trở thành huyền thoại – một "bóng ma" khiến quân thù khiếp sợ. Cuộc đời ông là khúc ca bi tráng của một người chiến sĩ biệt động kiên trung, người đã lấy thân mình viết nên những trang sử chói lọi tại những cứ điểm hiểm yếu nhất của địch. Từ những trận đánh vang dội nơi khách sạn Caravelle, cư xá Brink cho đến Tòa Đại sứ Mỹ, sự hy sinh của ông không chỉ là sự mất mát của một người đồng chí, mà còn là biểu tượng bất diệt

Vĩnh Long07/06/2026Xã Đoàn Giao Long (Xã Đoàn Giao Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong không gian tĩnh lặng nơi gian thờ của vợ chồng Anh hùng Nguyễn Thanh Xuân (Bảy Bê) – Vũ Minh Nghĩa, cạnh những bức di ảnh gia tiên, người ta vẫn thấy hình bóng một người đồng đội cũ. Đó không chỉ là sự tưởng nhớ, mà là tấm lòng tri ân sâu sắc dành cho một người anh em, một chiến hữu đã cùng vào sinh ra tử, cùng "xuất quỷ nhập thần" trong những trận đánh chấn động Sài Gòn. Người ấy chính là Anh hùng, liệt sĩ Lê Văn Việt – người chiến sĩ biệt động với tấm lòng gan dạ như thép đỏ, đã hiến dâng thanh xuân cho độc lập dân tộc.

Sinh ra từ mảnh đất nghèo khó nhưng giàu truyền thống yêu nước, Tư Việt sớm giác ngộ cách mạng và trở thành một mảnh ghép không thể thiếu của lực lượng Biệt động thành. Những năm 1963-1964, tên tuổi ông gắn liền với những chiến công vang dội: từ Bót Bà Bếp, Bót Cầu Xáng đến Đài phát tin Quán Tre. Đỉnh điểm là trận đánh cư xá Brink vào đêm Giáng sinh năm 1964. Bằng sự mưu trí tuyệt vời, ông cùng đồng đội đã khiến kẻ thù hoảng loạn trước sức công phá của những khối thuốc nổ được đặt ngay trong lòng địch.

Nhưng có lẽ, trận đánh vào Tòa Đại sứ Mỹ ngày 30/5/1965 mới thực sự tạc vào lịch sử hình ảnh một người chiến sĩ quả cảm. Giữa làn đạn bủa vây, Tư Việt vẫn kiên cường cầm súng, bảo vệ đồng đội đến hơi thở cuối cùng. Khi bị thương nặng, ruột đổ ra khoang bụng, người anh hùng ấy vẫn dùng răng cắn chốt lựu đạn, chiến đấu đến tận cùng sức lực trước khi rơi vào tay giặc.

Dù kế hoạch giải cứu từ phía cách mạng không thể thực hiện bởi sự lật lọng của kẻ thù và biến cố bất ngờ, Tư Việt vẫn giữ vững khí tiết trong chốn "địa ngục trần gian" Côn Đảo. Đêm 2/10/1966, người chiến sĩ ấy đã thực hiện một cuộc vượt ngục chấn động, dùng chính thân mình và sợi dây làm từ manh áo để đưa đồng đội thoát ra khỏi rào thép gai. Dù cuối cùng phải dừng bước trước sự truy lùng gắt gao, nhưng khí phách của Tư Việt đã trở thành ngọn đuốc sáng soi rọi niềm tin cho bao thế hệ.

Ngày 30/11/1966, sau những đợt tra tấn dã man, Lê Văn Việt đã trút hơi thở cuối cùng, hóa thân vào đất mẹ, để lại một huyền thoại bất tử. Hơn hai mươi năm sau, danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân được trao tặng như một sự ghi nhận muộn màng nhưng xứng đáng. Hôm nay, trên con đường mang tên Lê Văn Việt ở Thủ Đức, dường như người ta vẫn nghe thấy âm vang của những bước chân quả cảm, những nhịp đập trái tim đã dành trọn cho một Sài Gòn kiên cường và bất khuất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn