Bài viết

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân - Liệt sĩ, Bác sĩ Đặng Thùy Trâm.

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân - Liệt sĩ, Bác sĩ Đặng Thùy Trâm.

Tây Ninh05/05/2026THPT Đông Thạnh (THPT Đông Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

4. Nội dung câu chuyện

Đặng Thùy Trâm sinh ra trong một gia đình tri thức tại Hà Nội. Sau khi tốt nghiệp Đại học Y

khoa Hà Nội, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn khốc liệt nhất, chị đã

tình nguyện rời xa Thủ đô hoa lệ để vào miền Nam tuyến đầu – nơi chiến trường Đức Phổ,

Quảng Ngãi đầy bom đạn.

Tại bệnh xá huyện Đức Phổ, chị vừa là người chỉ huy, vừa là người bác sĩ tận tâm. Trong

điều kiện thiếu thốn thuốc men, thiết bị, chị đã dùng chính tình yêu thương và sự kiên

cường để cứu chữa cho thương bệnh binh. Những trang nhật ký của chị không chỉ ghi lại sự

tàn khốc của chiến tranh mà còn đầy ắp những suy tư về lý tưởng, tình yêu và nỗi nhớ quê

hương da diết.

Ngày 22/6/1970, trong một chuyến đi công tác, chị đã một mình đối mặt với một đơn vị lính

Mỹ để bảo vệ bệnh xá và các đồng đội. Chị ngã xuống khi tuổi đời mới 28, trên môi vẫn vẹn

nguyên nụ cười của một người con gái Hà Nội kiên trung. Cuốn nhật ký của chị sau đó

được một sĩ quan Mỹ lưu giữ suốt 35 năm trước khi trở về với gia đình, tạo nên một "cơn

địa chấn" về tâm hồn trong lòng thế hệ trẻ.

5. Cảm nghĩ bản thân

Là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường trong thời bình, khi đọc những dòng nhật ký

của chị Thùy Trâm, em không khỏi xúc động và tự hổ thẹn. Chị hy sinh khi tuổi đời còn rất

trẻ - cái tuổi mà lẽ ra chị phải được hưởng hạnh phúc, được yêu và được sống trong yên

bình.

Chị đã dạy cho em hiểu rằng: "Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót

xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí". Hình ảnh chị cầm súng chiến đấu

như một chiến sĩ thực thụ dù bàn tay ấy vốn để cầm kim tiêm cứu người đã khắc sâu vào

tâm trí em về lòng yêu nước mãnh liệt.

Giữa những lo toan của bài vở và áp lực cuộc sống hiện đại, câu chuyện về chị như một

quãng nghỉ để em nhìn lại bản thân. Em nhận ra rằng, mình cần phải có trách nhiệm hơn

với cộng đồng, phải rèn luyện ý chí sắt đá để vượt qua khó khăn, xứng đáng với sự hy sinh

của các thế hệ đi trước. Chị không chỉ là một anh hùng, chị là một "người chị lớn" truyền lửa

cho chúng em trên con đường chinh phục ước mơ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn