Bài viết

LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN THẠC – BỨC THƯ GỬI LẠI MAI SAU VÀ TUỔI 20 BẤT TỬ

Chuyện về chàng sinh viên giỏi Văn xuất sắc của Đại học Tổng hợp Hà Nội gạt lại bút nghiên, lên đường chiến đấu và hy sinh dũng cảm tại chiến trường Quảng Trị rực lửa năm 1972.

Quảng Trị12/08/2026Xã An Châu (Đoàn xã An Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN THẠC – BỨC THƯ GỬI LẠI MAI SAU VÀ TUỔI 20 BẤT TỬ

Nguyễn Văn Thạc sinh ngày 14 tháng 10 năm 1952 tại làng Bưởi, Hà Nội, là con thứ 10 trong 14 anh em của một gia đình thợ thủ công. Cha mẹ có xưởng dệt nhỏ, thuê người dệt áo len và áo sợi. Khi Mỹ gây chiến tranh phá hoại miền Bắc, cha mẹ anh phải bán rẻ hết nhà cửa, xưởng máy để sơ tán về quê tại xã Cổ Nhuế, huyện Từ Liêm. Hợp tác xã không có việc làm, nhà lại đông con nên tài sản gia đình nhanh chóng cạn kiệt. Bà mẹ Thạc phải đi cắt cỏ bán lấy tiền ăn.

Chiến trường miền Nam ngày càng gay go và ác liệt. Hàng ngàn sinh viên các trường đại học phải tạm ngừng việc học tập để bổ sung lực lượng chiến đấu cho quân đội. Khi đang là sinh viên năm thứ nhất khoa Ngữ văn, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội – một học sinh xuất sắc từng đoạt giải Nhất học sinh giỏi Văn toàn miền Bắc. Nguyễn Văn Thạc nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã xếp lại bút nghiên để nhập ngũ ngày 6 tháng 9 năm 1971

Mang theo trong ba lô nhiệt huyết tuổi trẻ, tình yêu thương gia đình và cuốn sổ tay ghi lại những dòng nhật ký tràn đầy lý tưởng, anh cùng đồng đội vượt hàng trăm cây số xẻ dọc Trường Sơn vào chiến trường Quảng Trị – nơi đang là "tọa độ lửa" ác liệt nhất thời bấy giờ.

Tại mặt trận Quảng Trị năm 1972, giữa mưa bom bão đạn và những trận càn dồn dập của địch, Nguyễn Văn Thạc cùng các chiến sĩ Trung đoàn 101, Sư đoàn 325 đã kiên cường bám trụ từng tấc đất. Không chỉ dũng cảm trong chiến đấu, anh còn là chỗ dựa tinh thần cho đồng đội bằng những câu chuyện, những dòng nhật ký chan chứa niềm tin vào ngày chiến thắng.

Trong cuốn nhật ký "Mãi mãi tuổi hai mươi", anh từng viết những dòng chữ tiên cảm đầy xúc động:

"Nếu như tôi ngã xuống, ai sẽ là người viết tiếp những dòng này? Nhưng tôi tin, dù tôi có ngã xuống, thế hệ sau sẽ tiếp tục sống, yêu thương và dựng xây đất nước đàng hoàng hơn, đàng hoàng gấp bầy lần..."

Ngày 30 tháng 7 năm 1972, trong một trận chiến đấu ác liệt tại chiến trường Quảng Trị, Nguyễn Văn Thạc đã hy sinh dũng cảm khi mới trọn 20 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người.

Sự hy sinh của anh cùng hàng nghìn chiến sĩ trẻ tuổi tại Thành cổ Quảng Trị đã trở thành biểu tượng rực rỡ cho một "thời hoa lửa", nơi một thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng dâng hiến trọn vẹn tuổi xuân và máu xương cho độc lập, tự do của Dân tộc.

Hơn 30 năm sau ngày anh hy sinh, cuốn nhật ký của Nguyễn Văn Thạc được gia đình và đồng đội tập hợp, xuất bản dưới tên gọi "Mãi mãi tuổi 20".

Cuốn sách nhanh chóng trở thành một hiện tượng văn hóa, thắp sáng lý tưởng sống cho hàng triệu thanh niên Việt Nam thế hệ hòa bình. Câu chuyện về anh là minh chứng bất tử cho một thế hệ "đêm xếp bút nghiên chiến trường thẳng tiến", sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ và tương lai cá nhân vì độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN THẠC – BỨC THƯ GỬI LẠI MAI SAU VÀ TUỔI 20 BẤT TỬ | Câu chuyện thời hoa lửa