Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Thị Tuyển(1946)
Trong những trang sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam, hình ảnh người phụ nữ không chỉ hiện lên với sự đảm đang, dịu hiền mà còn rực sáng bởi tinh thần quả cảm và lòng yêu nước cháy bỏng. Trong số những người phụ nữ anh hùng ấy, em vô cùng xúc động khi được biết đến chị Ngô Thị Tuyển – nữ anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, người đã từng vác hòm đạn nặng tới 92kg giữa chiến trường bom đạn mịt mù.
Chị Tuyển sinh ra trong một làng quê nghèo miền Bắc, nơi mà tuổi thơ chị gắn với cánh đồng lúa, bờ tre và những ngày chống chọi với chiến tranh khốc liệt. Ngay từ khi còn rất trẻ, chị đã thấm thía nỗi đau mất mát của quê hương. Chính vì thế, khi Tổ quốc cất tiếng gọi, chị không một phút do dự. Chị tình nguyện vào lực lượng vũ trang, mang trong tim một khát vọng duy nhất: góp sức bảo vệ đất nước, bảo vệ nhân dân.
Trên chiến trường gian khổ, chị Tuyển không chỉ làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, thuốc men, mà còn tham gia gánh, khiêng từng hòm đạn nặng hàng chục cân phục vụ cho tiền tuyến. Đó là những công việc tưởng chừng chỉ dành cho đàn ông, vậy mà người con gái nhỏ bé ấy vẫn làm bằng tất cả sức lực và ý chí mạnh mẽ của mình.
Bác chỉ huy đã kể lại rằng trong một trận đánh rất lớn, đơn vị đang thiếu đạn nghiêm trọng. Hòm đạn cần chuyển ra phía trước nặng tới 92kg, lại nằm giữa đồi núi trơn trượt và bom đạn kẻ thù đang dội xuống như mưa. Ai cũng nghĩ nhiệm vụ ấy quá sức, nhưng chị Tuyển bước lên, đôi mắt ánh lên sự quyết tâm không gì lay chuyển.
Chị cúi xuống, dùng chiếc khăn vải quấn quanh vai rồi từ từ nhấc hòm đạn lên. Mồ hôi chảy ròng ròng, vai chị lằn đỏ vì sức nặng, nhưng đôi chân chị vẫn bước từng bước vững vàng. Bom nổ phía xa, đất trời rung chuyển, nhưng chị vẫn cố đi nhanh hơn để kịp thời tiếp đạn cho đồng đội đang chiến đấu.
Đồng đội nhìn theo mà không ai cầm được nước mắt. Một người con gái bé nhỏ nhưng trái tim lại lớn lao hơn cả núi rừng Trường Sơn. Mỗi bước chân của chị không chỉ là sức mạnh, mà còn là niềm tin, là sự tiếp lửa cho cả đơn vị. Người ta vẫn nói: “Ở đâu có Tuyển, ở đó trận địa không bao giờ hết đạn.”
Khi nghe câu chuyện ấy, lòng em bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả – vừa xúc động, vừa tự hào, lại vừa biết ơn vô cùng. Em không thể tưởng tượng được một cô gái chỉ bằng tuổi chị hai của em mà có thể làm được những điều phi thường đến vậy. Trong thời bình, chúng em chỉ biết đến sự vất vả qua những trang sách, nhưng câu chuyện của chị Tuyển khiến em hiểu hơn: đằng sau hai chữ “hòa bình” là vô vàn mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của những con người anh hùng.
Ngày nay, khi nhắc đến chị Ngô Thị Tuyển, người ta không chỉ nhớ đến sức mạnh kỳ diệu của chị, mà còn nhớ đến tinh thần kiên cường, ý chí thép và lòng yêu nước nồng nàn của người phụ nữ Việt Nam. Chị chính là biểu tượng đẹp đẽ của thế hệ phụ nữ trong chiến tranh – những người sẵn sàng hy sinh tất cả vì Tổ quốc.
Là học sinh lớp 7, mỗi lần đọc về chị, em lại thấy tim mình ấm lên một niềm biết ơn sâu sắc. Em tự nhủ phải chăm chỉ học tập hơn, sống tốt hơn, để xứng đáng với những gì các thế hệ đi trước đã hi sinh. Nhờ có những con người phi thường như chị Tuyển, chúng em mới được lớn lên giữa hòa bình, được vui vẻ tới trường và nuôi dưỡng những ước mơ của riêng mình.


