Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân - Nguyễn Đăng Nạp

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân - Nguyễn Đăng Nạp

Thái Nguyên07/02/2026Nguyễn Hải Như (Trường THCS Nguyễn Tất Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa


Người ta thường nói, đặc công là "thứ vũ khí đặc biệt" của quân đội ta, với lối đánh hiểm hóc và tinh nhuệ. Và ông Nạp chính là một minh chứng sống động cho tinh thần thép ấy. Rời quê hương Hưng Yên (trước đây là Thái Bình cũ) để nhập ngũ vào năm 1968, chàng thanh niên 19 tuổi khi đó đã mang theo khát vọng hòa bình vào hàng ngũ Tiểu đoàn 200C. Từ những trận đánh luồn sâu trong lòng địch cho đến ngày tiến về Sài Gòn trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông đã viết nên một bản hùng ca về lòng quả cảm. Đến bây giờ, có nhứng lúc trái gió trở trời những vết thương chiên tranh vẫn còn đau nhức, nhưng nụ cười của người thương binh ấy vẫn rạng rỡ như ánh nắng ngày toàn thắng.
Ông Nguyễn Đăng Nạp sinh năm 1949, đúng vào giai đoạn đất nước ta đang sục sôi trong cuộc trường chinh chống thực dân Pháp. Tuy nhiên, tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày hòa bình ngắn ngủi ở miền Bắc sau năm 1954. Sinh ra tại vùng đất Thái Bình cũ (mà ngày nay là tỉnh Hưng Yên), ông lớn lên trong lời ru của mẹ và những câu chuyện về truyền thống đánh giặc cứu nước của quê hương nhãn lồng. Chính mảnh đất Hưng Yên giàu truyền thống cách mạng đã nuôi dưỡng trong ông một tâm hồn ngay thẳng và lòng yêu nước nồng nàn.
z7505625404922_4814295eb2b998550d19dca108777ae6.jpg
Đến những năm 1960, khi đế quốc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc, ông Nạp lúc đó là một chàng thanh niên đầy nhiệt huyết. Nhìn cảnh quê hương bị tàn phá bởi bom đạn, lòng căm thù giặc trong ông càng thêm sâu sắc. Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt nhất với chiến dịch Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân, ông Nguyễn Đăng Nạp vừa tròn 19 tuổi. Với khí thế "Ba sẵn sàng" của thanh niên thời bấy giờ, ông đã gác lại bút nghiên, từ biệt mẹ già và lũy tre làng để viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Bước chân ông lên đường mang theo cả niềm tin của hậu phương, một lòng hướng về miền Nam.

z7505625434994_ba192bf0121b8a6b7d7d5bb4e9017bfa.jpg
Sau những ngày huấn luyện cơ bản, ông Nạp được biên chế vào Tiểu đoàn 200C – một đơn vị đặc công tinh nhuệ, nơi được mệnh danh là những "thiên thần sắt". Ở đây, ông đã tôi luyện nên một bản lĩnh thép. Người lính đặc công không đánh trận bằng số đông hay vũ khí hạng nặng, mà đánh bằng sự mưu trí, dũng cảm và lòng kiên nhẫn đến tận cùng. Ông kể rằng, để có được những phút giây "xuất quỷ nhập thần", ông đã phải trải qua những bài tập khắc nghiệt đến mức không tưởng: từ việc nhịn ăn, nhịn uống để nằm vùng, đến việc rèn luyện đôi chân trần di chuyển không một tiếng động trên đống lá khô hay hàng rào dây thép gai.
Cuộc đời binh nghiệp của ông Nguyễn Đăng Nạp không chỉ có những trận đánh vang dội mà còn đầy rẫy những gian khổ thiếu thốn đến tận cùng. Trong những năm tháng chiến đấu tại các vùng trọng điểm như Đơn Dương (Lâm Đồng), ông cùng đồng đội đã phải đối mặt với cái đói và cái rét bủa vây. Đặc biệt là vào giai đoạn năm 1971, khi tham gia đội công tác bảo vệ dân tuyến và tuyên truyền chính sách cách mạng, ông Nạp đã cùng đồng chí của mình dũng cảm tấn công xe nồi đồng của địch. Trong trận chiến không cân sức ấy, dù đã bắn nổ mục tiêu, làm bay nóc xe địch nhưng do cự ly quá gần, ông Nạp đã bị thương nặng ở cả tay và bụng.

z7505625460269_0146a0ae9cc020fc80c928a839015405.jpg
Trận chiến ấy khốc liệt là thế, nhưng quá trình điều trị vết thương sau đó tại bệnh xá hang đá Buôn ông Già Râu mới thực sự là bài ca về ý chí quật cường. Trong điều kiện kinh tế vùng căn cứ vô cùng khó khăn, người thương binh ấy đã phải trải qua những ngày tháng thiếu thốn đến xót xa. Khi vết thương ở bụng còn đang rỉ máu, thức ăn của ông chỉ là những bữa bắp (ngô) nghèo nàn, hay những củ mì (sắn) luộc khô khốc thay cơm. Thậm chí, muối ăn cũng trở thành một thứ xa xỉ phẩm; có những lúc ông phải ăn ớt trộn với tro của cỏ tranh đốt ra để đánh lừa cảm giác, để có sức mà tồn tại. Nhưng chính trong cái hang đá lạnh lẽo và những bữa ăn "ớt trộn tro" ấy, lòng yêu nước đã tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Nếu không có tình yêu quê hương thiết tha, nếu không có niềm tin sắt đá vào ngày độc lập, liệu có ai có thể vượt qua nỗi đau thể xác cùng sự khắc nghiệt của hoàn cảnh như thế? Với ông Nạp, lòng yêu nước không phải là điều gì cao siêu, nó nằm ở việc chịu đựng những cơn đói cồn cào, kiên cường vượt qua những cơn đau xé thịt để tiếp tục sống, tiếp tục chiến đấu cho đến ngày nhìn thấy đại thắng trong Chiến dịch Hồ Chí Minh. Chiến tranh khép lại, người chiến sĩ đặc công năm xưa trở về với đời thường nhưng không chọn dừng chân mãi ở quê nhà Hưng Yên.
Theo bước chân gia đình, ông Nguyễn Đăng Nạp đã chuyển về sinh sống tại xã Hà Thượng, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên (hiện nay là xã An Khánh tỉnh Thái Nguyên). Từ một người lính tinh nhuệ của Tiểu đoàn 200C, ông trở thành một người dân lao động cần cù trên vùng đất chè xứ Thái. Dù những vết thương ở bụng và tay từ trận đánh năm 1971 vẫn thường xuyên tái phát mỗi khi trái gió trở trời, ông vẫn giữ vững phẩm chất "Anh bộ đội cụ Hồ", tích cực tăng gia sản xuất và xây dựng quê hương mới. Chiến tranh đã lùi xa, những hố bom năm xưa giờ đã xanh màu chè trên vùng đất Hà Thượng, nhưng những vết sẹo trên cơ thể ông Nguyễn Đăng Nạp vẫn còn đó như một chứng nhân lặng lẽ của một thời hoa lửa. Đứng trước ông, em bỗng thấy mình thật nhỏ bé. Nhỏ bé trước một người lính đặc công từng "vào sinh ra tử", từng nuốt nước mắt ăn ớt trộn tro cỏ tranh để giành giật sự sống với tử thần, chỉ mong một ngày đất nước được bình yên. Có lẽ, chúng ta – những đứa trẻ sinh ra trong thời bình, được ăn ngon, mặc đẹp – sẽ chẳng bao giờ thấu hết nỗi đau của một vết thương rỉ máu trong hang đá lạnh lẽo, hay cái vị đắng chát của nắm tro cỏ tranh thay muối năm nào. Nhưng qua đôi mắt rực sáng của ông, em hiểu rằng: hòa bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà nó được dệt bằng máu thịt, bằng những bữa cơm củ mì khô khốc và bằng cả tuổi xuân xanh của những người con Hưng Yên, Thái Nguyên dũng cảm. Ông Nạp ơi, dù mai này thời gian có phủ bụi mờ lên vạn vật, nhưng hình ảnh người thương binh già với nụ cười hiền hậu bên ấm trà xanh ở Thái Nguyên sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn chúng con. Cảm ơn ông đã sống, đã chiến đấu và đã trở về để dạy cho thế hệ trẻ biết thế nào là lòng yêu nước không mưu cầu danh lợi. Em tự hứa với lòng mình sẽ học tập thật tốt, sống thật ý nghĩa, để xứng đáng với từng giọt máu hồng mà ông và đồng đội đã đổ xuống cho màu xanh của quê hương hôm nay.

z7505625486306_d6159a0bd0e006012b4c98950ba1e450.jpg

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân - Nguyễn Đăng Nạp | Câu chuyện thời hoa lửa