Bài viết

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Đức Thụy

Hưng Yên02/01/2026Nguyễn Thị Mai Uyên – 12A23 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đánh giặc nhiều trận, anh Thụy bị thương hai lần. Có trận bom nổ đã quẳng anh ra xa tới 25m, bị sức ép toàn thân, nặng nhất là phần sọ não. Có trận anh lại bị thương vào ổ bụng... bị cắt bỏ 1mét ruột...

Nhắc đến anh, nhiều người địa phương tự hào và thán phục tấm gương chiến đấu anh dũng của người thương binh đặc biệt quê mình. Tôi quyết định đến nhà thăm anh để “thực mục sở thị”. Một sáng tháng sáu đẹp trời, không khí ban mai tinh khiết và mát mẻ, tôi đến xã Toàn Thắng. Đứng ở đầu phố Trương Xá, ngay mé quốc lộ 39A, tôi ngắm hồi lâu ngôi biệt thự hai tầng, đường nét kiến trúc khá bắt mắt.

Nhấn vào chuông điện, một người tầm thước, thân hình chắc nịch với nước da bánh mật bước ra. Anh nhẹ tay mở cổng sắt mời tôi vào. Trong sân, một không gian thật hài hòa với nhiều cây xanh và chậu cảnh. Kế đó là vườn cây ăn quả: la đà cành cong cành bổng, líu ríu quả bưởi, quả bòng... tôn thêm vẻ đẹp tự nhiên của ngôi biệt thự. Tôi buột miệng: “Sân sướng nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng quá! Chắc là nhờ bàn tay mềm mại có khác”. Anh lặng nhìn tôi, vừa gượng gạo cười, làm tôi hơi ái ngại, có lẽ lời khen đặt không đúng chỗ thì phải.

Trước mắt tôi là một thương binh bình thường thế này, sao người ta lại coi anh là người đặc biệt? Câu hỏi đó bám riết theo tôi suốt cuộc nói chuyện.

Anh là Nguyễn Đức Thụy, sinh tháng 6-1944 (Giáp Thân) tại làng Nghĩa Giang, xã Toàn Thắng, huyện Kim Động, tỉnh Hưng Yên. Anh xuất thân trong gia đình địa chủ (bị quy trong cải cách ruộng đất). Hai chữ “thành phần” một thời chập chờn như cơn ác mộng, cản trở bước đường tương lai của anh. Anh nói ra điều ấy với tôi khi hai người đã thật sự thông cảm với nhau.

Được người thân truyền cho môn võ từ lúc 12 tuổi, Thụy là đứa trẻ tinh thông võ nghệ. Một hôm có bốn thanh niên xúm lại bắt nạt, Thụy đã hạ gục cả bốn. Dù đã thắng lũ nghịch tử của làng nhưng trong đầu óc Thụy lúc nào cũng ám ảnh về thành phần xuất thân. Rồi anh quyết định: Phải tìm đủ mọi cách để thoát khỏi quê hương, mặc dù anh rất yêu quý nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Được học một lớp vẽ 8 tháng, địa phương sử dụng anh làm các công việc như kẻ khẩu hiệu và vẽ tranh cổ động trên tường.

Là một chàng trai dư dật về sức khỏe, vóc dáng cao to nên anh khai giảm đi hai tuổi (sinh tháng 02-1946), để đi quẩy gạch ngói thuê cho Xí nghiệp gạch ngói Vân Trì (Huyện Khoái Châu). Từ tháng 01-19965 đến tháng 01-1967, anh đã trở thành công nhân Xí nghiệp trước sự ngạc nhiên của đám thanh niên trong làng. Lúc còn ở nhà, do địa phương quản lý, nhiều lần anh xin đi bộ đội nhưng không được giải quyết, vì lý do “riêng”.

Những năm tháng làm công nhân là thời gian gánh gạch, ngói và dạy bổ túc văn hóa, anh đã trở thành chiến sĩ thi đua. Xí nghiệp vẫn quản lý anh theo lý lịch nặng về thành phần giai cấp và không cho anh đi bộ đội. Một lần nữa anh tìm cách “làm chuyện đã rồi”... trong tay anh có lệnh nhập ngũ từ Huyện đội Khoái Châu chuyển về Xí nghiệp, Xí nghiệp đành phải chấp hành. Như chim sổ lồng, được xải dài đôi cánh bay vào trời xanh, anh hớn hở mình sẽ thành chiến sĩ.

Nguyễn Đức Thụy nhập ngũ tháng 3-1967, ban đầu anh ở đơn vị công binh. Sau thấy anh giỏi võ, có tiếng là đô vật, cấp trên đã tuyển chọn anh vào đơn vị đặc công, Đoàn 5 thuộc Bộ Tư lệnh Đặc công. Mậu Thân 1968, do Đoàn tàu không số gặp sự cố, đơn vị anh hành quân bộ từ Hải Phòng vượt Trường Sơn vào Nam, điểm tập kết là Vũng Tàu. Thụy giỏi bơi lội. Bạn bè thường gọi anh là “chú nhái”. Có người coi anh là như một con cá kình. Anh được biên chế vào trung đoàn 10, đặc công nước, rừng Sác miền Đông Nam Bộ. Ít lâu sau, anh rời khỏi trung đoàn 10, trở về Vũng Tàu do Thành đội quản lý, nhưng vẫn trực thuộc Bộ tham mưu miền, với nhiệm vụ “Cắt cuống họng địch”, vì địa thế của biển Vũng Tàu là cửa ngõ đi vào thành phố Sài Gòn. Đơn vị anh được mang bí số Z24. Là đặc công nước, anh đánh giặc ở dưới nước nhiều như cơm bữa.

Phòng khách ngôi biệt thự rộng, khá đầy đủ tiện nghi và thoáng mát, Nguyễn Đức Thụy nhấp chén trà, chầm chậm kể: “Có hàng chục lần tôi ngụp lặn dưới nước, trên đầu là máy bay “Cán gáo” hạ thấp độ cao xuống để hòng bắt sống chúng tôi. Địch muốn bắt sống đặc công của ta hơn là bắn tiêu diệt. Vì thế, giữa chúng tôi và máy bay địch vờn nhau như mèo vờn chuột. Thường tốp chiến đấu có hai người. Là sỹ quan chỉ huy, tôi luôn kéo máy bay địch về phía mình để cho đồng đội có cơ hội thoát hiểm.

Một trong những trận đánh mà tôi nhớ nhất là trận đầu năm 1970, cuộc chiến diễn ra dưới nước. Tôi vận đồ bà ba giả làm dân chài đi kiếm cá. Thằng máy bay không người lái nhòm nhòm ngó ngó rồi khả nghi liền gọi thằng “Cán gáo” đến. Với chiến thuật “Cóc vồ mồi” chúng phát hiện ra tôi. Như mọi lần trước, tôi vẫn nhử máy bay địch về phía mình để chiến sĩ đi cùng thoát hiểm. Thằng “Cán gáo” hạ độ cao xuống cách tôi khoảng 25m, chúng thả dây xuống, hí hửng để bắt sống được tôi. Tôi biết mình sẽ hy sinh.

Nhưng trước khi hy sinh phải tiêu diệt hai tên trên máy bay và phá hủy bằng được thằng “Cán gáo”. Tôi lẹ phác thảo phương án đánh địch trong đầu: Khi vào đến cửa máy bay , trước hết phải hạ gục tên lính chiến, sau tiêu diệt thằng phi công bằng những miếng võ nhà nghề và cho lựu đạn nổ tiêu hủy máy bay... Thế rồi, tình hướng lại đảo ngược. Thang dây vừa kéo tôi đến cửa máy bay, thằng lính chiến đưa tay ra kéo tôi, bỗng hắn rụt tay lại rất nhanh vì nhìn tôi gớm ghiếc quá chừng, cả thân hình như một cục bùn to kềnh hôi hám. Hắn vừa lùi lại nửa bước, thừa cơ trong nháy mắt tôi nhảy tót xuống nước và chuồn mất tăm. Máy bay giặc điên cuồng quần thảo một hồi, đạn vãi xuống như mưa. Chúng tưởng đã tiêu diệt được một “Việt Cộng”. Khi chúng rút đi để lại một bãi chiến trường tan nát, do bom đạn cày xới. Lúc đó tôi đã nghĩ nhờ trời và ơn tổ tiên, tôi lại được sống”.

Đánh giặc nhiều trận, anh Thụy bị thương hai lần. Có trận bom nổ đã quẳng anh ra xa tới 25m, bị sức ép toàn thân, nặng nhất là phần sọ não. Có trận anh lại bị thương vào ổ bụng... bị cắt bỏ 1mét ruột. Cụm từ “anh thương binh đặc biệt” đến đây trong tôi đã dần hiện ra như thể có đủ dữ kiện để giải bài toán tìm nghiệm số.

Ba tháng làm chiến sĩ, Thụy đã được là cảm tình Đảng. Ngày 23-5-1970, anh vinh dự được đứng trong hàng ngũ của Đảng. Với anh, mọi thử thách để được vào Đảng đều được ghi nhận bằng kết quả trận đánh. Là người lính đặc công nước, anh phải luôn cải trang làm dân vạn chài để che mắt địch, tránh cặp mắt cú vọ của bọn CIA và bọn thám báo.

Vì thế mới có chuyện... Ngày 23-12-1973, Hội đồng cố vấn Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam, do Chủ tịch Nguyễn Hữu Thọ ký phong tặng cho anh danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang giải phóng. Anh không biết sự kiện trọng đại đó, vì lý do hoạt động bí mật.

Gần một năm sau ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, ngày 15-01-1976, Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hòa Tôn Đức Thắng ký phong tặng danh hiệu Anh hùng lực

lượng vũ trang nhân dân cho Nguyễn Đức Thụy. Anh cười thật tươi và nói một câu rất hóm: “Tôi đã thực hiện được câu nói mang tính chiến lược của Bác Hồ: Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào. Sau khi Mỹ cút, tôi được tặng danh hiệu anh hùng. Sau khi ngụy nhào, lần thứ hai tôi được tặng danh hiệu đó”. Một lần được tặng danh hiệu anh hùng đã rất hiếm, Nguyễn Đức Thụy hai lần được phong tặng anh hùng là một điều đặc biệt.

Với quân hàm đại úy, anh về nghỉ ngơi sau bao năm ngụp lặn ở chiến trường. Ngỡ tưởng cái tổ ấm gia đình sẽ bù đắp cho anh bao nhiêu thiếu hụt về tình cảm vợ chồng và đạo lý cha con. Bỗng một ngày, nỗi bất hạnh rơi xuống đầu anh, làm cho vết thương sọ não cứ quay cuồng một cách hỗn loạn. Vợ anh là bác sĩ, công tác ở Bệnh viện Ấp Dâu (nay là Bệnh viện đa khoa tỉnh Hưng Yên) bị tai nạn, chết cháy trên một chuyến xe. Anh rơi vào tình cảnh đũa gắp một chiếc, con chim lẻ bạn buồn đến xác xơ, quên cả rỉa lông, vỗ cánh. Mất người bạn đời, Nguyễn Đức Thụy đã phải nén tâm, gồng mình lên, giữ nguyên khí phách anh hùng trong mọi hoàn cảnh khó khăn để nuôi con khôn lớn, trưởng thành đến ngày nay anh quả là một người thương binh đặc biệt.

Nhân dân trong xã Toàn Thắng, bà con họ hàng nội, ngoại rất tự hào về quê mình có một công dân, dòng họ mình có một người con là thương binh đặc biệt, hai lần bị thương, hai lần được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân./

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn