Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thành Trung. Ảnh: ĐÀO LƯU

Vĩnh Long22/08/2026xã Nguyễn Lương Bằng (Xã Nguyễn Lương Bằng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi đề xuất được thông qua, phi công Nguyễn Thành Trung thường xuyên tranh thủ tập hạ cánh theo kiểu giả định đường băng 1km. Do tập nhiều, lốp nổ liên tục, ông bị phê bình nên không được thăng quân hàm đại úy. Ông kể: “Dù tập hạ cánh nhiều lần như vậy nhưng khi xuống sân bay Phước Long tôi vẫn hồi hộp. Quá đà một chút là máy bay lao xuống vực. Lần thứ nhất không xuống được vì tốc độ cao quá. Lần thứ hai căn cự ly không chuẩn, lỡ đà. Tới lần thứ ba thì tôi điều chỉnh tốc độ hợp lý, chỉ còn lệ thuộc vào chiếc dù ở đuôi. Nếu dù bị đứt thì tôi phải nhảy dù. Nhưng rất may, dù không đứt, lốp không nổ, tôi thắng bằng chân, máy bay chỉ lăn trên đường băng 970m, còn cách vực khoảng 30m. Hú vía! Xuống tới nơi, anh em đưa tôi vào rừng ngay vì sợ địch truy kích, ném bom. Tại căn cứ, tôi nhận quyết định phong quân hàm đại úy và nhận thư anh Bảy Dự (sau này là Trưởng ban Nội chính Thành ủy TP Hồ Chí Minh) dặn: “Anh cứ yên tâm, tổ chức đã đưa vợ con anh ra vùng giải phóng rồi!”. Sau này tôi mới biết sự thật không phải như vậy. Anh Bảy Dự làm công tác tư tưởng để tôi yên tâm thôi. Ngay sau khi tôi ném bom xuống Dinh Độc Lập, anh Năm Phong (sau này là cán bộ Sở Công an TP Hồ Chí Minh) báo cho anh Tư Hạnh (sau này là Trưởng chi cục Thuế quận 6, TP Hồ Chí Minh) đưa vợ con tôi đi trốn nhưng không kịp. Kẻ địch đã nhanh chân hơn, bắt vợ con tôi từ Biên Hòa về giam tại số 4 Nguyễn Bỉnh Khiêm, Sài Gòn. Lúc đó cháu thứ hai mới 8 tháng tuổi, còn cháu lớn được 6 tuổi. Sau này cả hai cháu đều là tiếp viên hàng không; còn vợ tôi là cán bộ của Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam quận Tân Bình”.

- Thưa anh, cho tới bây giờ, nhiều người chưa hiểu rõ về anh. Có người nói anh là lính ngụy phản chiến. Có người nói anh là tình báo chiến lược của ta, được cài vào hàng ngũ địch. Có người lại cho rằng anh là kết quả của công tác binh vận. Thực chất là thế nào?

- Đúng là gần 50 năm nay nhiều người chỉ biết hành động ném bom phản chiến của tôi mà không hiểu cội nguồn. Ngay cả một số đồng chí trước đây là thủ trưởng đơn vị không quân của tôi cũng hiểu đại loại như thế. Khổ lắm! 13 tuổi tôi đã nhìn thấy cảnh ba tôi là Bí thư Huyện ủy Châu Thành (Bến Tre) bị giặc giết hại, phơi xác ngoài thị xã rồi quăng xuống sông, không cho ai chôn cất. Tôi căm thù chính quyền Ngô Đình Diệm từ đó. Hai anh trai tôi đều vào bộ đội, bị địch giam giữ, tra tấn dã man ở nhà tù Phú Quốc và Côn Đảo. Các đồng chí lãnh đạo cách mạng ở địa phương quyết tâm đưa tôi đi học nên đã làm cho tôi lý lịch giả, không có ba, không có anh em, chỉ có hai má con đơn côi. Ba tôi họ Đinh, còn tôi mang họ Nguyễn của má là vì thế. Cuối năm 1968, tôi vào trường không quân của ngụy học theo chỉ đạo của tổ chức để tính chuyện lâu dài. Ngày 31-5-1969, tôi bí mật về Mỹ Tho để tổ chức làm lễ kết nạp Đảng cho tôi. Sau đó vài tháng, tôi được quân đội ngụy cử đi học chuyên ngành không quân ở Mỹ. Đến năm 1971 về nước, tôi được Ban Binh vận chuyển về liên lạc trực tiếp với Trung ương Cục miền Nam. Hoạt động trong lòng địch, nhiều năm căng thẳng chờ đợi, mong ngóng, cuối cùng tôi đã có được 10 giây quý giá tại sân bay Biên Hòa để về với Đảng, với dân! 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn