ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN NGUYỄN THÀNH ÚT NGƯỜI CHIẾN SĨ TIỂU ĐOÀN 307 VÀ BÀI HỌC CHO THẾ HỆ TRẺ HÔM NAY
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN NGUYỄN THÀNH ÚT NGƯỜI CHIẾN SĨ TIỂU ĐOÀN 307 VÀ BÀI HỌC CHO THẾ HỆ TRẺ HÔM NAY

“Ai đã từng đi qua sông Cửu Long Giang
Cửu Long Giang sóng trào nước xoáy
Ai đã từng nghe tiếng tiểu đoàn
Tiếng tiểu đoàn ba trăm lẻ bảy…”
Những câu hát hào sảng trong bài “Tiểu đoàn 307” của nhạc sĩ Nguyễn Hữu Trí, phổ thơ Nguyễn Bính, không chỉ là âm nhạc, mà là khúc tráng ca bất tử về một đơn vị anh hùng của quân đội ta trong kháng chiến chống thực dân Pháp. Và trong trang sử vẻ vang ấy, có dấu ấn sâu đậm của Đại tá – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thành Út, một người lính Nam Bộ kiên trung, bất khuất.
Tiểu đoàn 307 – tiểu đoàn chủ lực cơ động đầu tiên của Nam Bộ – được thành lập ngày 1 tháng 5 năm 1948. Chỉ sau thời gian ngắn huấn luyện, ngày 5 tháng 7 năm 1948, Tiểu đoàn làm lễ xuất quân tại Giồng Luông (Bến Tre), chính thức bước vào những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ nhưng vô cùng oanh liệt. Trong suốt gần 7 năm kháng chiến, Tiểu đoàn 307 đã đánh hơn 100 trận lớn nhỏ, lập nhiều chiến công vang dội trên khắp các chiến trường Long An, Đồng Tháp, Trà Vinh, Vĩnh Long, Bến Tre, Cần Thơ, Kiên Giang, Bạc Liêu, Long Châu Hà…, góp phần quan trọng làm nên thắng lợi chung của Nam Bộ kháng chiến.
Trong đội hình anh hùng ấy có Nguyễn Thành Út – người chiến sĩ mà cuộc đời là minh chứng sống động cho ý chí thép và lòng yêu nước son sắt. Mới 10 tuổi, ông đã mồ côi cả cha lẫn mẹ, nương nhờ cửa Phật. Nhưng hoàn cảnh khắc nghiệt không làm ông gục ngã. Trái lại, nó hun đúc trong cậu bé Nguyễn Thành Út một ý chí kiên cường và lòng căm thù giặc sâu sắc.
Năm 15 tuổi, ông khai gian tuổi để được đi bộ đội, ban đầu làm y tá cứu thương, sau đó tham gia biệt động Sài Gòn. Khi bị lộ, tổ chức đưa ông về bưng biền, chiến đấu trong đội hình Tiểu đoàn 307. Từ đây, cuộc đời ông gắn liền với những trận đánh ác liệt, với mưa bom, bão đạn, với sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc.
Ngay trong trận đầu ra quân, Tiểu đoàn 307 đã giành thắng lợi lớn khi đánh đồn Mộc Hóa và tiêu diệt gọn lực lượng địch đi cứu viện, giải phóng huyện Mộc Hóa, nối liền chiến trường Việt Nam – Campuchia, thông suốt các Khu 7, 8 và 9. Đó là mốc son chói lọi mở đầu cho truyền thống “đánh là thắng” của Tiểu đoàn 307.
Những năm tiếp theo, Nguyễn Thành Út cùng đồng đội chiến đấu liên tục ở Đồng Tháp Mười, Trà Vinh, miền Tây Nam Bộ, rồi phối hợp chiến trường Nam Bộ với chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Trong một trận đánh ác liệt tại An Biên (Bạc Liêu), ông bị thương nặng, thập tử nhất sinh, nhưng vẫn kiên cường vượt qua để tiếp tục cống hiến cho cách mạng.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Chính từ những chiến công đặc biệt xuất sắc ấy, tháng 5 năm 1956, khi mới 25 tuổi, Nguyễn Thành Út vinh dự được Chủ tịch Hồ Chí Minh ký quyết định phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đó không chỉ là phần thưởng cho cá nhân ông, mà còn là niềm tự hào của Tiểu đoàn 307 anh hùng, của quân và dân Nam Bộ.
Sau Hiệp định Genève, ông tập kết ra Bắc, tiếp tục công tác trong lực lượng Phòng không – Không quân cho đến khi nghỉ hưu năm 1993. Ở tuổi xế chiều, người Anh hùng năm xưa vẫn giản dị, khiêm nhường, xem niềm vui lớn nhất của mình là được gặp lại đồng đội, được kể cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng “chẳng tiếc gì máu rơi, nguyện một lòng gìn giữ non sông”.
Cuộc đời của Anh hùng LLVTND Nguyễn Thành Út để lại cho thế hệ trẻ hôm nay những bài học sâu sắc và thiết thực:
Trước hết, đó là bài học về lòng yêu nước và lý tưởng sống cao đẹp. Từ một cậu bé mồ côi, ông đã chọn con đường khó khăn nhất – con đường chiến đấu vì độc lập dân tộc.
Thứ hai, là bài học về ý chí vượt lên hoàn cảnh. Không xuất thân trong điều kiện đủ đầy, nhưng bằng nghị lực và niềm tin, ông đã trở thành Anh hùng của Tổ quốc.
Thứ ba, là bài học về tinh thần trách nhiệm của tuổi trẻ. Tuổi trẻ không sống hoài, sống phí, mà phải biết cống hiến, biết đặt lợi ích của tập thể, của đất nước lên trên lợi ích cá nhân.
Đối với học sinh, thanh niên ngày nay, yêu nước không còn là cầm súng ra chiến trường, mà là chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, sống kỷ luật, có ước mơ, có khát vọng, sẵn sàng đóng góp trí tuệ và sức lực để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.
Tiếng hát “Tiểu đoàn 307” vẫn vang vọng như lời nhắc nhở:
👉 Lịch sử không chỉ để tự hào, mà còn để nhắc nhở trách nhiệm của mỗi chúng ta hôm nay và mai sau.



