ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN NGUYỄN VĂN TẤN (1)
Từ năm 1967 đến 1973, với tinh thần trách nhiệm cao và sự tận tụy trong công việc, ông Nguyễn Văn Tấn nhiều năm liền đạt danh hiệu Chiến sĩ Quyết thắng. Tháng 12/1973, khi đang công tác tại Quảng Bình, ông vinh dự được tuyên dương và phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Những năm tháng không quên
Trong câu chuyện của mình, Anh hùng Nguyễn Văn Tấn nhắc nhiều nhất đến niềm tự hào khi được góp sức bảo vệ Tổ quốc, cùng tình cảm gắn bó, chân thành của đồng đội và Nhân dân nơi đơn vị đóng quân. Chiến tranh, ở bất cứ vị trí nào cũng tiềm ẩn hiểm nguy; với ông là những lần dò dẫm giữa chiến trường để thu hồi vũ khí, phương tiện của địch, hay những đêm tham gia phá bom từ trường, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng.
Ông nhớ lại năm 1971, trong một lần đơn vị đi thu hồi xe hỏng, vô tình dừng nghỉ gần cây nhiệt đới của địch mà không hay biết. Chỉ ít phút sau, máy bay địch theo định vị kéo đến ném bom. May mắn bên cạnh đó là vực sâu, bom rơi xuống vực và nổ nên không ai bị thương.
Năm 1972, trong quá trình phục vụ Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào, đơn vị của ông phải hành quân qua khu vực bị rải bom B52. Đi trong đêm, khi gần tới giữa bãi, xe bất ngờ hỏng, buộc phải cài sẵn dây cáp chờ các xe khác hỗ trợ kéo. Do xe xích kéo pháo có trọng tải lớn, việc cứu kéo gặp nhiều khó khăn, phải đến lượt xe thứ bảy đi qua mới đưa được phương tiện ra khỏi khu vực nguy hiểm, khi thời điểm địch chuẩn bị ném bom đã cận kề. Cũng trong năm 1972, tại chiến trường Quảng Trị, trong một lần cùng đơn vị đi thu hồi phương tiện của địch, khi tiếp cận khu vực xe hỏng, ông phát hiện mùi nước hoa bất thường. Nhận thấy dấu hiệu nghi vấn, ông kịp thời cảnh giác, quan sát và phát hiện địch đang phục kích, nhờ đó cùng đồng đội rút lui an toàn, bảo toàn lực lượng.
Nhắc đến những kỷ niệm sâu sắc nhất, ông Nguyễn Văn Tấn cho rằng đó là tình đồng đội và nghĩa quân dân. Ông nhớ lại: “Ngày ấy thương nhau lắm. Khi đang công tác ở Quảng Bình, có đồng chí bị sốt rét, chúng tôi phải đi dọc khe suối bắt kỳ nhông nấu cháo bồi dưỡng để anh em hồi sức, bởi suốt thời gian dài chỉ ăn cháo bí đỏ, không đủ sức chiến đấu.”



