Bài viết

ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN NGUYỄN VĂN TẤN

Thái Nguyên17/07/2026Đồng Xuân Bách (PC11(2))6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ nhỏ ông Nguyễn Văn Tấn đã ham học hỏi, yêu thích tìm tòi, sau nhiều tháng huấn luyện tại Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh Bắc Kạn (cũ), ông được phân công bảo vệ cầu An Phú (tỉnh Thái Nguyên). Năm 1967, ông được cử đi học Trung cao cơ điện, chuyên sửa chữa xe tăng, xe kéo pháo. Sau đó, khi ra trường ông được phân công công tác tại Cục Quản lý xe, Tổng cục Hậu cần (Bộ Quốc phòng). Từ đây, ông cùng đơn vị hành quân qua nhiều chiến trường, từ Nghệ An đến Buôn Ma Thuột, thực hiện nhiệm vụ sửa chữa xe đặc chủng và hỗ trợ chiến đấu.

Nhớ lại những năm tháng gian khổ, ông Nguyễn Văn Tấn cho biết, đời sống khi ấy vô cùng thiếu thốn, bữa đói, bữa no. Để bảo đảm an toàn, bộ đội phải đào hố sâu như ao làm nơi ăn ở, phủ bạt và ngụy trang bằng lá cây. Vào những ngày mưa, nước dâng ngập hố, mọi người phải đứng suốt để tránh bị ướt.

"Cuộc sống khi đó vô cùng thiếu thốn, có những điều kể lại hôm nay khó hình dung. Ngay cả giẻ lau, vật dụng thiết yếu trong sửa chữa xe cũng không có, anh em phải cắt ống tay áo, ống quần để sử dụng. Thiếu vật tư, linh kiện và dụng cụ, nhiều chi tiết phải tự chế, như dùng săm cao su thay phớt chắn dầu. Công việc sửa chữa xe đặc chủng vì thế đòi hỏi sự linh hoạt, sáng tạo cao; nhiều phương tiện hư hỏng nặng phải tháo lắp, ghép nối linh kiện để tiếp tục sử dụng. Mỗi máy móc đều rất quý, nên ai cũng nỗ lực tìm cách khắc phục, thức ngày, thức đêm để hoàn thành nhiệm vụ" - Ông Tấn kể lại.

Suốt những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở bất cứ chiến trường nào đơn vị cần, ông Nguyễn Văn Tấn cùng đồng đội đều có mặt, cẩn trọng sửa chữa, thu hồi, bảo đảm kỹ thuật cho các loại xe và vũ khí đặc chủng phục vụ chiến đấu. Với ông, mỗi chiếc xe được sửa xong không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ mà còn là tăng thêm vũ khí, sức mạnh cho đồng đội nơi đầu chiến tuyến. Theo ông “sửa được một xe là mừng rơi nước mắt vì cuộc chiến đang cam go, sửa được xe nào đồng nghĩa với đồng đội mình lại có vũ khí, có xe để đi chiến đấu”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn