Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân
Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của Việt Nam, có những câu nói đã trở thành mệnh lệnh chiến đấu, truyền sức mạnh cho biết bao thế hệ cán bộ, chiến sĩ. Một trong những câu nói nổi tiếng nhất là: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Đó là lời hô của Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân, người đã hiến dâng trọn tuổi thanh xuân cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1933 trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong ách thống trị của thực dân Pháp. Chứng kiến cảnh quê hương bị giặc tàn phá, nhân dân lầm than, ngay từ nhỏ ông đã nuôi trong mình lòng yêu nước và ý chí đứng lên đánh đuổi kẻ thù.
Năm 1952, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang bước vào giai đoạn quyết liệt, Nguyễn Viết Xuân tình nguyện nhập ngũ. Trong quân đội, ông luôn gương mẫu, chịu khó học tập, rèn luyện và nhanh chóng trưởng thành. Đồng đội nhận xét ông là người ít nói nhưng cương nghị, dũng cảm, sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ khó khăn. Sau khi hòa bình được lập lại ở miền Bắc năm 1954, Nguyễn Viết Xuân tiếp tục phục vụ trong Quân đội nhân dân Việt Nam. Ông không ngừng học tập về kỹ thuật pháo binh, nâng cao trình độ chỉ huy và được giao giữ cương vị Chính trị viên Đại đội thuộc Binh chủng Pháo binh.
Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đế quốc Mỹ tăng cường các hoạt động phá hoại miền Bắc bằng không quân và hải quân. Trước tình hình đó, Nguyễn Viết Xuân cùng đơn vị được giao nhiệm vụ cơ động, sẵn sàng chiến đấu bảo vệ các mục tiêu trọng yếu. Dù điều kiện huấn luyện còn nhiều thiếu thốn, ông luôn động viên cán bộ, chiến sĩ khắc phục khó khăn, luyện tập thuần thục các phương án chiến đấu để khi có lệnh là có thể đánh thắng ngay từ trận đầu.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong một trận chiến ác liệt với máy bay Mỹ trên địa bàn tỉnh Quảng Bình, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân liên tục bị máy bay đối phương bắn phá dữ dội. Khói lửa bao trùm trận địa, nhiều khẩu pháo bị rung chuyển bởi bom đạn. Một số chiến sĩ bị thương, việc ngắm bắn gặp rất nhiều khó khăn. Đúng lúc đó, Nguyễn Viết Xuân bị mảnh đạn găm vào người, máu chảy rất nhiều. Mặc dù bị thương nặng, ông vẫn không rời vị trí chỉ huy.
Đứng giữa làn bom đạn, bằng tất cả ý chí và lòng quả cảm, ông lớn tiếng hô vang: "Cứ nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Tiếng hô dứt khoát, đầy khí phách ấy vang lên giữa chiến trường như tiếp thêm sức mạnh cho toàn đơn vị. Các chiến sĩ lập tức bình tĩnh, kiên cường bám trận địa, điều khiển pháo bắn trả quyết liệt. Những loạt đạn chính xác đã buộc máy bay địch phải rút lui, góp phần bảo vệ an toàn trận địa và hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu.
Sau khi hô khẩu lệnh lịch sử ấy, Nguyễn Viết Xuân do vết thương quá nặng đã anh dũng hy sinh ngay trên trận địa khi mới 31 tuổi. Sự hy sinh của ông khiến đồng đội vô cùng xúc động nhưng cũng càng hun đúc thêm ý chí quyết tâm đánh thắng giặc Mỹ xâm lược. Câu nói của ông nhanh chóng lan truyền khắp các đơn vị trong toàn quân, trở thành khẩu hiệu cổ vũ tinh thần chiến đấu của biết bao thế hệ cán bộ, chiến sĩ trong suốt những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Để ghi nhận những cống hiến và sự hy sinh anh dũng, Nhà nước đã truy tặng Nguyễn Viết Xuân danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhiều trường học, đường phố và đơn vị quân đội trên cả nước được mang tên ông nhằm giáo dục truyền thống yêu nước cho các thế hệ mai sau. Hình ảnh người Chính trị viên kiên cường giữa bom đạn cùng lời hô bất hủ "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng tên tuổi Nguyễn Viết Xuân vẫn luôn được nhân dân cả nước trân trọng và ghi nhớ. Cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa của ông là minh chứng cho lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và ý chí quyết chiến quyết thắng của dân tộc Việt Nam. Tấm gương của Anh hùng Nguyễn Viết Xuân mãi mãi là nguồn động lực để thế hệ trẻ hôm nay học tập, rèn luyện, sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước và luôn gìn giữ thành quả hòa bình mà cha ông đã đánh đổi bằng xương máu để giành được



