Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân

Nhằm thẳng quân thù, bắn!

Quảng Trị04/03/2026Trần Việt Hùng (Đoàn cơ sở Chi cục Hải quan khu vực IX)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Viết Xuân – Biểu tượng bất diệt của ý chí tiến công

Trong lịch sử đấu tranh bảo vệ Tổ quốc của dân tộc Việt Nam, có những con người mà tên tuổi gắn liền với một khoảnh khắc, một lời nói, nhưng sức lan tỏa của nó vượt ra ngoài thời gian, trở thành biểu tượng tinh thần cho cả một thế hệ. Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân là một con người như thế – người chiến sĩ đã để lại cho lịch sử khẩu hiệu chiến đấu bất hủ: “Nhằm thẳng quân thù, bắn!”.

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934, quê ở xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc, trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với lam lũ và thiếu thốn; mới lên 7 tuổi đã phải đi làm thuê, giúp việc suốt gần mười năm để phụ giúp gia đình. Chính từ cuộc sống cơ cực ấy đã hun đúc nên ở ông ý chí bền bỉ, tinh thần chịu đựng và lòng căm thù sâu sắc đối với áp bức, bất công.

Năm 1952, khi vừa tròn 18 tuổi, Nguyễn Viết Xuân rời vùng tạm chiếm, ra vùng tự do và tình nguyện nhập ngũ. Ông nhập ngũ tháng 11/1952, ban đầu là chiến sĩ trinh sát, sau lần lượt đảm nhiệm các cương vị tiểu đội trưởng trinh sát, trung đội trưởng pháo cao xạ và chính trị viên đại đội. Ở bất kỳ vị trí nào, Nguyễn Viết Xuân cũng thể hiện tinh thần gương mẫu, xung phong đi đầu, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao.

Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, ông cùng đồng đội trực tiếp chiến đấu, góp phần vào thắng lợi mang tính quyết định của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Hòa bình chưa lâu, đất nước lại bước vào giai đoạn thử thách mới khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc bằng không quân. Năm 1964, với cương vị Bí thư chi bộ, Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Pháo cao xạ, Sư đoàn 325, Quân khu IV, Nguyễn Viết Xuân đã nêu tấm gương sáng về bản lĩnh chính trị và tinh thần quyết chiến quyết thắng.

Ngày 18/11/1964, trong trận đánh ác liệt tại khu vực Cha Lo (miền tây Quảng Bình), không quân Mỹ huy động nhiều tốp máy bay F-100 liên tục đánh phá trận địa. Khi khẩu đội 3 bị địch tập trung hỏa lực, trước tình thế hết sức nguy hiểm, Nguyễn Viết Xuân đã lao ra khỏi công sự, đứng hiên ngang bên trận địa và dõng dạc hô lớn: “Nhằm thẳng quân thù, bắn!”. Tiếng hô ấy vang lên giữa bom đạn, tiếp thêm ý chí chiến đấu cho toàn đơn vị, góp phần bắn rơi máy bay địch ngay trong trận đánh.

Sau đó, ông bị thương rất nặng do bom địch, đùi phải bị dập nát. Trong hoàn cảnh hiểm nghèo, Nguyễn Viết Xuân vẫn giữ vững tinh thần của người chỉ huy: bình tĩnh theo dõi trận đánh, động viên chiến sĩ, chỉ định người thay thế chỉ huy, phân công chăm sóc thương binh và bàn giao công việc một cách cụ thể, rõ ràng. Ngay trước khi hy sinh, ông vẫn căn dặn về công tác xây dựng chi bộ, phát triển Đảng, Đoàn và khen thưởng kịp thời cho những chiến sĩ lập công.

Nguyễn Viết Xuân hy sinh khi mới 30 tuổi, quân hàm Thiếu úy. Ngày 1/1/1967, ông được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Khẩu hiệu “Nhằm thẳng quân thù, bắn!” từ đó trở thành mệnh lệnh chiến đấu quen thuộc trên các trận địa pháo phòng không trong suốt cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Thời gian trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng tên tuổi Nguyễn Viết Xuân vẫn sống mãi như một biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam – biểu tượng của lòng quả cảm, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh trọn vẹn vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn